Người giữ lửa trong làng
Mướp (sinh năm 1927), quê xã Tơ Tung, tỉnh Gia Lai. Tham gia cách mạng từ tháng 7 năm 1952 tại Xã Nam, ông là cán bộ cấp ủy xã, trực tiếp tham gia xây dựng và giữ vững phong trào cách mạng ở cơ sở trong những năm đầu kháng chiến chống Mỹ. Tháng 9 năm 1958, khi đang làm nhiệm vụ tại làng Đepa, xã Nam, ông bị thương nặng, phải cắt cụt 1/3 dưới cánh tay trái. Ông được xác định tỷ lệ thương tật 45%.
Chiến tranh không chỉ diễn ra ở nơi có tiếng súng.
Ở nhiều vùng căn cứ, cuộc chiến còn diễn ra trong từng mái nhà, từng cuộc họp bí mật và từng chuyến đi giữa núi rừng.
Ông Mướp là một người như thế.
Tham gia cách mạng từ năm 1952, ông đảm nhận nhiệm vụ cán bộ cấp ủy xã tại vùng căn cứ Xã Nam. Công việc của ông không chỉ là truyền đạt chủ trương, giữ mối liên lạc hay xây dựng lực lượng, mà còn là giữ vững niềm tin của Nhân dân trong những năm tháng đầy thử thách.
Tháng 9 năm 1958, trong khi làm nhiệm vụ tại làng Đepa, ông bị thương nặng.
Vết thương buộc các thầy thuốc phải cắt bỏ một phần cánh tay trái để giữ lại mạng sống.
Một cánh tay không còn nguyên vẹn.
Nhưng ý chí của người cán bộ cách mạng thì vẫn nguyên vẹn.
Đối với những người làm công tác cơ sở, sức mạnh không nằm ở vũ khí, mà ở sự kiên định. Mỗi cuộc gặp gỡ bí mật, mỗi lần vận động quần chúng, mỗi thông tin được chuyển đi an toàn đều góp phần giữ cho phong trào cách mạng không bị đứt gãy.
Những đóng góp ấy ít khi được nhắc đến bằng những chiến công vang dội.
Nhưng nếu không có những người âm thầm giữ lửa trong từng buôn làng, sẽ không có những ngọn lửa lớn của cách mạng.
Hôm nay, khi nhìn lại chặng đường đấu tranh của quê hương Tơ Tung, câu chuyện về ông Mướp giúp chúng ta hiểu rằng thắng lợi không chỉ được làm nên bởi những trận đánh, mà còn bởi những con người lặng lẽ gắn bó với cơ sở, chấp nhận hy sinh một phần máu thịt để giữ vững niềm tin của Nhân dân.
Đó là giá trị bền vững mà các thế hệ hôm nay cần trân trọng và tiếp nối.


