Người giữ lửa trong lòng địa đạo
Một buổi chiều lặng gió, trong căn phòng nhỏ tại nhà văn hóa xã Khánh Thiện, bác Mười – cựu chiến binh từng chiến đấu tại Củ Chi – chậm rãi kể lại câu chuyện khiến cả cuộc đời bác không thể quên. Bác nói, có những trận đánh ồn ào, nhưng cũng có những cuộc chiến diễn ra trong im lặng, sâu dưới lòng đất.
Những năm tháng ấy, bác là chiến sĩ hoạt động trong hệ thống địa đạo Củ Chi. Cuộc sống dưới lòng đất thiếu thốn đủ bề, không khí ngột ngạt, ánh sáng hiếm hoi, nhưng lại là nơi che chở cho lực lượng cách mạng trước sự truy quét khốc liệt của địch.
Một ngày, sau một đợt càn quét lớn, đơn vị của bác phải rút sâu xuống địa đạo. Lối vào bị sập một phần, khói bom và đất đá tràn xuống khiến không khí trở nên khó thở. Trong lòng địa đạo tối om, chỉ còn vài ngọn đèn dầu leo lét.
“Lúc đó, nếu tắt lửa là không còn ánh sáng, nhưng nếu để lửa lớn thì dễ bị lộ khói…” – bác kể.
Nhiệm vụ của bác là giữ ngọn đèn cháy vừa đủ, đảm bảo ánh sáng cho mọi người mà không để khói thoát ra ngoài quá nhiều. Công việc tưởng nhỏ nhưng lại vô cùng quan trọng.
Trong không gian chật hẹp, mọi người phải chia nhau từng ngụm nước, từng chút không khí. Một đồng đội của bác do bị thương nặng nên sức yếu dần. Bác và mọi người thay nhau chăm sóc, cố giữ tinh thần cho anh.
Có lúc, ngọn đèn dầu gần như tắt vì thiếu oxy. Bác phải che tay, điều chỉnh bấc đèn, giữ cho ánh lửa không lụi đi. “Chỉ cần tắt đèn, trong bóng tối hoàn toàn, tinh thần anh em sẽ dễ suy sụp…” – bác nói.
Sau nhiều giờ căng thẳng, cuối cùng đơn vị cũng tìm được lối thoát khác ra ngoài an toàn. Khi ánh sáng mặt trời chiếu vào, ai nấy đều như được sống lại.
Nhưng người đồng đội bị thương đã không qua khỏi. Anh ra đi trong chính ánh sáng yếu ớt của ngọn đèn mà bác đã cố giữ suốt đêm.
Bác Mười lặng đi một lúc rồi nói: “Bác không cầm súng trong trận đó, nhưng bác biết mình cũng đang chiến đấu… để giữ lại hy vọng cho mọi người.”
Một đoàn viên hỏi nhỏ: “Bác nhớ nhất điều gì trong những ngày ở địa đạo?” Bác nhìn xa xăm: “Là ngọn lửa nhỏ trong bóng tối… nó không chỉ soi đường, mà còn giữ cho con người ta không gục ngã.”
Câu chuyện kết thúc, nhưng hình ảnh người chiến sĩ lặng lẽ giữ ngọn đèn trong lòng đất ở Củ Chi vẫn còn đọng lại, như một biểu tượng của sự bền bỉ, âm thầm mà kiên cường giữa những năm tháng chiến tranh.



