NGƯỜI GIỮ LỬA TRONG RỪNG XA
Bác Lê Thị Dinh là một trong những nữ chiến sĩ hiếm hoi làm công tác chính trị tại chiến trường tỉnh Bát-đom-bong, Campuchia, giai đoạn sau năm 1978. Giữa rừng sâu, bom mìn và bệnh tật, bác vừa là người động viên tinh thần bộ đội, vừa trực tiếp gánh vác những phần việc nặng nhọc nhất. Những trang nhật ký tinh thần của đơn vị được viết nên từ chính sự kiên cường của bác. Chiến trường đã rèn cho bác ý chí thép và một trái tim không bao giờ nguội lạnh.
Nhắc đến những năm tháng ở tỉnh Bát-đom-bong, bác Lê Thị Dinh bảo đó là quãng thời gian “gian khổ nhất nhưng cũng đáng nhớ nhất”. Khi ấy, đơn vị của bác thuộc Sư đoàn bộ binh 470, làm nhiệm vụ truy quét tàn quân địch và giúp nhân dân Campuchia ổn định cuộc sống sau chiến tranh.
Với nhiệm vụ chiến sĩ công tác chính trị, bác là người thường xuyên tổ chức sinh hoạt tư tưởng cho bộ đội giữa rừng. Không có hội trường, không có bàn ghế, mỗi buổi sinh hoạt chỉ là một vòng tròn nhỏ dưới tán cây già, nhưng ở đó, bác truyền cho anh em niềm tin và ý chí.
Bác kể:
“Có hôm sốt rét run cả người, nhưng vẫn phải cố ngồi dậy nói vài lời cho anh em yên tâm, vì lúc ấy tinh thần quan trọng hơn tất cả.”
Một lần, sau nhiều ngày hành quân liên tục, bộ đội mệt mỏi, nhớ nhà, có người xin rút khỏi nhiệm vụ. Bác đã thức trắng đêm, đi từng hầm, từng võng, trò chuyện và động viên. Bác nói:
“Tôi chỉ nói thật lòng mình thôi, rằng nếu mình bỏ cuộc thì dân bạn biết dựa vào ai.”
Chính sự bền bỉ ấy đã giúp đơn vị hoàn thành nhiệm vụ an toàn. Sau đợt công tác dài ngày, bác được đơn vị biểu dương vì tinh thần trách nhiệm và được đề nghị khen thưởng cấp sư đoàn. Nhưng với bác, phần thưởng lớn nhất là nhìn thấy anh em vững vàng vượt qua gian khổ.



