NGƯỜI GIỮ LỬA TRUYỀN THỐNG
CÂU CHUYỆN VỀ ÔNG VŨ ĐÌNH BẢY - MỘT HỘI VIÊN TIÊU BIỂU HỘI CỰU CHIẾN BINH
Giữa những con đường bê tông thẳng tắp của xóm 6, xã Hồng Phong hôm nay, có một người đàn ông tóc đã bạc, dáng đi chậm rãi nhưng ánh mắt vẫn đầy cương nghị. Đó là ông Vũ Đình Bảy, sinh năm 1952 – một hội viên tiêu biểu của Hội Cựu chiến binh quê hương.
Ít ai biết rằng, đằng sau dáng vẻ giản dị ấy là cả một thời tuổi trẻ sôi nổi trong những năm tháng chiến tranh ác liệt.
Năm 1971, khi vừa tròn 19 tuổi, ông Bảy lên đường nhập ngũ. Ngày rời quê, xóm 6 còn nghèo, con đường đất lầy lội mỗi khi mưa xuống. Mẹ ông đứng tựa cửa, mắt đỏ hoe, còn ông chỉ kịp quay lại nói:
“Con đi làm nhiệm vụ, ngày thắng lợi con sẽ về…”
Câu nói giản dị ấy, nhưng là lời hứa của cả một thế hệ.
Ở chiến trường, ông Bảy là người lính bộ binh. Những năm tháng ấy, gian khổ là điều không thể kể hết: hành quân xuyên rừng, thiếu ăn, thiếu nước, đối mặt với bom đạn kẻ thù từng ngày.
Có những đêm phục kích trong rừng sâu, cái lạnh thấm vào da thịt. Có những trận đánh ác liệt, đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh. Nhưng cũng chính trong gian khó ấy, tình đồng chí, đồng đội càng trở nên gắn bó, thiêng liêng.
Ông Bảy vẫn nhớ như in một lần đơn vị bị địch bao vây. Trong tình thế nguy cấp, ông cùng đồng đội đã kiên cường chiến đấu, giữ vững trận địa cho đến khi lực lượng chi viện tới. Sau trận đó, nhiều người bị thương, nhưng ý chí không ai lay chuyển.
Ông thường nói:
“Lúc đó chỉ có một suy nghĩ – còn người là còn chiến đấu, còn chiến đấu là còn hy vọng chiến thắng.”
Ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương – xã Hồng Phong, nay thuộc Ninh Bình.
Rời quân ngũ, ông lại bắt đầu một “cuộc chiến” mới – chiến đấu với đói nghèo, xây dựng cuộc sống. Từ hai bàn tay trắng, ông cùng gia đình cần cù làm ăn, phát triển kinh tế, nuôi dạy con cái trưởng thành.
Không chỉ lo cho gia đình, ông còn tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh tại địa phương. Với uy tín và trách nhiệm, ông luôn đi đầu trong các phong trào: giữ gìn an ninh trật tự, vận động nhân dân xây dựng nông thôn mới, giáo dục truyền thống cho thế hệ trẻ.
Mỗi khi có dịp nói chuyện với thanh niên trong xã, ông Bảy không nói nhiều về chiến công, mà chỉ nhẹ nhàng chia sẻ:
“Các cháu không phải trải qua chiến tranh như chúng tôi là may mắn. Nhưng hãy sống sao cho xứng đáng với những người đã ngã xuống…”
Những lời nói mộc mạc ấy lại có sức lay động mạnh mẽ hơn bất cứ bài diễn văn nào.
Hôm nay, trên mảnh đất xóm 6 đang ngày càng đổi mới, hình ảnh ông Vũ Đình Bảy vẫn là tấm gương sáng – một người lính kiên trung trong chiến tranh, một hội viên gương mẫu trong thời bình.
Ông không chỉ là niềm tự hào của gia đình, mà còn là người “giữ lửa” truyền thống cho thế hệ trẻ hôm nay và mai sau.



