Bài viết

NGƯỜI GIỮ LỬA YÊU NƯỚC

Bài viết “Người giữ lửa yêu nước” kể về Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Bồng, cư trú tại xã Phú Ngọc, huyện Định Quán. Thông qua hình ảnh người mẹ đã âm thầm cống hiến, hy sinh vì sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc, câu chuyện tôn vinh những phẩm chất cao đẹp của người phụ nữ Việt Nam trong thời chiến, đồng thời lan tỏa truyền thống yêu nước, lòng biết ơn và trách nhiệm của thế hệ trẻ đối với những hy sinh to lớn của các thế hệ đi trước.

Đồng Nai10/06/2026Nguyễn Nam Phương (ấp 7 xã Thanh Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

BÀI VIẾT THAM GIA ĐỀ ÁN

“CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”

NGƯỜI GIỮ LỬA YÊU NƯỚC

Có những cái tên được ghi vào lịch sử bằng những chiến công oanh liệt. Nhưng cũng có những con người được Tổ quốc ghi công bằng chính những hy sinh thầm lặng của cuộc đời mình. Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Bồng, cư trú tại xã Phú Ngọc, huyện Định Quán, là một trong những người mẹ như thế.

Khi tìm hiểu về những Mẹ Việt Nam Anh hùng trên quê hương Đồng Nai, tôi luôn tự hỏi: Điều gì đã làm nên sức mạnh phi thường của những người phụ nữ Việt Nam trong chiến tranh?

Có lẽ đó là tình yêu nước.

Một tình yêu bình dị nhưng đủ lớn để đặt lợi ích của dân tộc lên trên hạnh phúc riêng của bản thân.

Chiến tranh đã đi qua hơn nửa thế kỷ, nhưng những mất mát mà nó để lại vẫn còn hiện hữu trong ký ức của nhiều gia đình. Đằng sau những chiến công của các anh hùng liệt sĩ là biết bao người mẹ đã lặng lẽ tiễn chồng, tiễn con lên đường làm nhiệm vụ. Có những người trở về trong ngày chiến thắng. Nhưng cũng có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.

Mẹ Nguyễn Thị Bồng là một trong những người mẹ đã gánh chịu những đau thương ấy. Cuộc đời của mẹ gắn liền với những năm tháng gian lao của dân tộc. Dù phải đối mặt với mất mát, mẹ vẫn kiên cường vượt qua tất cả, giữ trọn niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Tôi hình dung về những ngày tháng ấy.

Có thể đã từng có những đêm mẹ thức trắng.

Có thể đã từng có những ngày mẹ mong ngóng tin người thân từ chiến trường.

Có thể đã từng có những giọt nước mắt âm thầm rơi trong nỗi nhớ thương vô hạn.

Nhưng vượt lên trên tất cả là ý chí và lòng kiên trung của một người mẹ Việt Nam.

Điều khiến tôi xúc động nhất khi nghĩ về Mẹ Việt Nam Anh hùng không phải là những tấm bằng khen hay danh hiệu cao quý. Điều khiến tôi xúc động chính là sự hy sinh lặng thầm mà không phải ai cũng nhìn thấy.

Chiến tranh kết thúc, đất nước thống nhất, nhưng những người mẹ như mẹ Nguyễn Thị Bồng vẫn mang theo ký ức của một thời hoa lửa. Những ký ức ấy không chỉ là nỗi đau mà còn là niềm tự hào về những người thân đã cống hiến cho Tổ quốc.

Năm 2021, mẹ được Nhà nước phong tặng, truy tặng danh hiệu cao quý Bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Đó không chỉ là sự ghi nhận dành riêng cho mẹ mà còn là sự tri ân đối với tất cả những người mẹ Việt Nam đã hy sinh hạnh phúc riêng vì nền độc lập, tự do của dân tộc.

Là một đoàn viên thanh niên hôm nay, tôi cảm nhận sâu sắc rằng những câu chuyện về các Mẹ Việt Nam Anh hùng không chỉ thuộc về quá khứ. Đó là những bài học sống động về lòng yêu nước, đức hy sinh và trách nhiệm đối với quê hương, đất nước.

Chúng tôi được sinh ra trong hòa bình, không phải đối mặt với bom đạn chiến tranh. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng tôi được phép quên đi những hy sinh của thế hệ đi trước. Trách nhiệm của tuổi trẻ hôm nay là học tập, lao động, cống hiến và tiếp tục xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp.

Mỗi lần nghe nhắc đến những Mẹ Việt Nam Anh hùng, tôi lại nghĩ đến hình ảnh ngọn lửa. Một ngọn lửa được thắp lên từ lòng yêu nước, từ đức hy sinh và từ niềm tin son sắt vào tương lai dân tộc.

Ngọn lửa ấy đã được những người mẹ như mẹ Nguyễn Thị Bồng gìn giữ suốt những năm tháng chiến tranh.

Và hôm nay, ngọn lửa ấy đang được trao lại cho thế hệ trẻ chúng tôi tiếp tục giữ gìn và lan tỏa.

Đó chính là câu chuyện thời hoa lửa còn mãi với quê hương Đồng Nai anh hùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn