Cựu Thanh niên xung phong

NGƯỜI GIỮ MẠCH ĐƯỜNG TRONG ĐÊM

NGƯỜI GIỮ MẠCH ĐƯỜNG TRONG ĐÊM

01/03/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI GIỮ MẠCH ĐƯỜNG TRONG ĐÊM

Kể về bà Nguyễn Thị Rẩy – nữ thanh niên xung phong tuyến lửa Khe Sanh

Nếu hôm nay chúng ta đi trên những con đường bằng phẳng, xe cộ nối nhau không ngừng nghỉ, thì cách đây gần 60 năm, có những con đường chỉ tồn tại nhờ vào ý chí của tuổi trẻ. Bà Nguyễn Thị Rẩy, khi ấy chỉ là một cô gái đôi mươi, đã rời quê hương, khoác ba lô lên tuyến đường 9 – Khe Sanh, Quảng Trị. Công việc của bà và đồng đội không ồn ào, không xuất hiện trên mặt báo mỗi ngày, nhưng lại là “mạch máu” của chiến trường: giữ cho đường thông, xe chạy. Một đêm bom rơi dữ dội. Mặt đất rung chuyển. Khi tiếng nổ vừa dứt, một hố bom lớn đã khoét sâu giữa tuyến đường huyết mạch. Nếu con đường bị cắt đứt, hàng trăm tấn lương thực, đạn dược phía sau sẽ không thể vào chiến trường. Không đợi mệnh lệnh nhiều lời, bà Rẩy và tổ thanh niên xung phong lao ra giữa khói bom còn nghi ngút. Đêm đen đặc quánh. Đất đá văng khắp nơi. Các chị vừa làm, vừa căng tai nghe động tĩnh máy bay quay lại. Họ lấp đất. Họ gánh đá. Họ dùng cả thân mình ghì chặt những tấm ván lót đường để bánh xe khỏi sụt xuống. Bùn đất phủ kín mặt, mồ hôi hòa lẫn nước mưa. Nhưng không ai bỏ vị trí. Trong khoảnh khắc ấy, bà Rẩy không nghĩ mình anh hùng. Bà chỉ nghĩ đơn giản:
“Nếu mình không làm, xe không qua được.” Đến khi ánh sáng đầu tiên le lói phía chân trời, con đường đã tạm vá xong. Đoàn xe gầm lên, từng chiếc một vượt qua. Có chiếc xe đi qua còn bắn tung đất đá lên áo các chị. Nhưng các chị chỉ cười. Bởi tiếng động cơ ấy là dấu hiệu của sự sống, của tiếp viện, của niềm hy vọng. Thưa các đồng chí, Bà Nguyễn Thị Rẩy và biết bao thanh niên xung phong năm ấy đã “giữ đường” bằng chính tuổi xuân của mình. Họ không trực tiếp cầm súng xông pha tuyến đầu, nhưng nếu không có họ, những tuyến đầu ấy có thể đã thiếu đi nguồn tiếp sức. Ngày hôm nay, nhiệm vụ của đoàn viên không còn là lấp hố bom giữa đêm tối. Nhưng đất nước vẫn cần những người trẻ biết giữ mạch đường – mạch phát triển, mạch trách nhiệm, mạch niềm tin. 🔥 Câu chuyện của bà Rẩy không chỉ là ký ức chiến tranh. Đó là lời nhắc nhở:
Tuổi trẻ đẹp nhất khi được cống hiến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn