NGƯỜI GIỮ MẠCH MÁU GIỮA RỪNG SÂU
Mùa hè năm ấy, rừng Hoàng Su Phì không còn màu xanh yên bình như trước. Những vạt rừng bị bom cày xới, cây đổ ngổn ngang, đất đỏ lộ ra từng mảng loang lổ. Không khí lúc nào cũng phảng phất mùi khói thuốc súng và hơi ẩm của đất rừng sau những trận mưa rào bất chợt.
Tôi là Lù Văn Chỉnh, mười chín tuổi, chiến sĩ thông tin của đơn vị đóng quân ở khu vực giáp ranh vùng cao.
Nhiệm vụ của tôi không trực tiếp cầm súng xung phong, mà là giữ cho đường dây liên lạc luôn thông suốt. Người ta vẫn nói vui, lính thông tin là “mạch máu” của đơn vị — mạch máu còn, đơn vị còn; mạch máu đứt, mọi thứ có thể rơi vào hỗn loạn.
Đêm hôm đó, khi chúng tôi vừa dựng xong lán tạm, một loạt pháo bất ngờ dội xuống khu vực phía trước. Mặt đất rung lên từng đợt. Sau đợt pháo, máy thông tin im bặt.
Đường dây đã bị đứt.
Mệnh lệnh được đưa ra rất nhanh: phải kiểm tra và nối lại ngay trong đêm.
Tôi khoác vội chiếc áo mưa, mang theo cuộn dây và dụng cụ, lao vào rừng.
Trời tối đen. Mưa bắt đầu nặng hạt. Những giọt nước đập xuống lá rừng, hòa với tiếng côn trùng tạo thành một âm thanh dày đặc, khiến mọi thứ xung quanh trở nên mơ hồ.
Tôi lần theo sợi dây đã kéo từ trước. Nhiều đoạn bị vùi dưới đất, có đoạn treo lơ lửng trên những cành cây gãy.
Đi được một quãng, tôi phát hiện chỗ đứt.
Một hố bom mới còn bốc khói. Sợi dây bị cắt ngang, hai đầu cháy sém.
Tôi trườn xuống mép hố, bắt đầu nối lại.
Đúng lúc đó, một loạt pháo khác lại dội xuống.
Mặt đất rung chuyển. Đất đá bắn tung tóe. Tôi ép sát người xuống đất, tim đập dồn dập.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi hiểu rất rõ: nếu chậm một chút thôi, có thể sẽ không còn cơ hội để đứng dậy.
Nhưng khi loạt pháo ngớt, tôi lại tiếp tục.
Từng mối nối được buộc lại cẩn thận. Tay ướt, trơn, nhiều lần tuột ra, tôi lại làm lại từ đầu.
Tôi không nhớ mình đã làm trong bao lâu.
Chỉ nhớ rằng, khi kéo thử sợi dây, tín hiệu đã trở lại.
Ở phía xa, một ánh đèn bật sáng — dấu hiệu liên lạc được khôi phục.
Tôi ngồi bệt xuống bên mép hố bom, thở dốc. Mưa vẫn rơi, nhưng lúc ấy, tôi thấy nhẹ hơn bao giờ hết.
Sáng hôm sau, đơn vị nhận được lệnh cơ động kịp thời để tránh một đợt tấn công lớn.
Sau này, tôi mới biết, nếu đường dây hôm đó không được nối lại kịp, hậu quả sẽ rất khó lường.
Nhiều năm sau chiến tranh, tôi trở lại khu rừng cũ. Những hố bom đã được phủ kín bởi cỏ dại. Cây non mọc lên, xanh mướt.
Không còn dấu vết của một thời ác liệt.
Tôi đứng lặng, nhìn quanh.
Nơi đây từng có những con người âm thầm làm những việc rất nhỏ — nối một sợi dây, giữ một tín hiệu.
Nhưng chính những điều nhỏ bé ấy lại góp phần giữ vững cả một đơn vị.
Thời hoa lửa không chỉ là những trận đánh rực lửa.
Đôi khi, nó là một đêm mưa, một hố bom còn nóng, và một người lính trẻ cúi mình trong bóng tối — để giữ cho “mạch máu” của sự sống không bị đứt đoạn.



