NGƯỜI GIỮ MẠCH MÁU THÔNG TIN
Dù đã bước sang tuổi gần tám mươi, bác Đức vẫn còn rất minh mẫn. Khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh, giọng nói của bác trầm xuống. Những ký ức về đồng đội, về những cung đường hành quân và những ngày tháng gian khổ nơi chiến trường như hiện về rõ mồn một trong tâm trí bác.
TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
NGƯỜI GIỮ MẠCH MÁU THÔNG TIN
Tác giả: Lê Hà Vy - Bí thư Chi đoàn thôn Hoàng Phú
Đồng tác giả: Ban Thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu
THÔNG TIN NHÂN VẬT
Họ và tên: Nguyễn Văn Đức
Năm sinh: 1948
Quê quán: xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An
Nơi ở hiện nay: xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An
Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bên cạnh những người lính trực tiếp chiến đấu ngoài mặt trận còn có những chiến sĩ thầm lặng ngày đêm bảo đảm thông tin liên lạc giữa các đơn vị. Họ được ví như những người giữ gìn "mạch máu thông tin" của chiến trường. Trong một lần gặp gỡ các cựu chiến binh tại địa phương, tôi có cơ hội được lắng nghe những câu chuyện đầy xúc động của bác Nguyễn Văn Đức, một cựu chiến sĩ thông tin quê ở xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An.
Dù đã bước sang tuổi gần tám mươi, bác Đức vẫn còn rất minh mẫn. Khi nhắc đến những năm tháng chiến tranh, giọng nói của bác trầm xuống. Những ký ức về đồng đội, về những cung đường hành quân và những ngày tháng gian khổ nơi chiến trường như hiện về rõ mồn một trong tâm trí bác.
Sinh năm 1948 trong một gia đình thuần nông, tuổi thơ của bác gắn liền với những năm tháng đất nước còn chia cắt. Chứng kiến cảnh bom đạn tàn phá quê hương, nhiều người con của Hải Châu lần lượt lên đường nhập ngũ, bác cũng nuôi trong mình ước mơ được góp sức bảo vệ Tổ quốc.
Năm 1967, khi vừa tròn mười chín tuổi, bác tình nguyện nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, bác được phân công vào đơn vị thông tin liên lạc. Công việc của bác là kéo dây điện thoại, bảo vệ đường dây thông tin và bảo đảm liên lạc thông suốt giữa các đơn vị chiến đấu.
Theo lời kể của bác, đây là nhiệm vụ vô cùng quan trọng bởi mọi mệnh lệnh chỉ huy đều được truyền đi thông qua hệ thống thông tin liên lạc. Nếu đường dây bị đứt hoặc mất tín hiệu, việc chỉ huy tác chiến có thể gặp rất nhiều khó khăn.
Những năm tháng ấy, bác và đồng đội thường xuyên phải làm việc trong điều kiện hết sức nguy hiểm. Máy bay địch liên tục đánh phá các khu vực đóng quân và các tuyến đường vận chuyển. Nhiều lần đường dây thông tin bị bom làm hư hỏng, các chiến sĩ phải lập tức lên đường sửa chữa bất kể ngày đêm.
Bác nhớ nhất một đêm mùa hè năm 1970. Sau một đợt ném bom dữ dội, tuyến thông tin của đơn vị bị gián đoạn hoàn toàn. Nhận lệnh khẩn cấp, bác cùng ba đồng đội lập tức lên đường kiểm tra. Trời tối đen như mực, mưa rừng nặng hạt, việc di chuyển vô cùng khó khăn. Sau nhiều giờ lần theo đường dây giữa rừng sâu, mọi người phát hiện một đoạn dây dài bị bom cắt đứt.
Trong khi sửa chữa, cả tổ liên tục phải đề phòng máy bay địch quay lại. Mặc dù ai cũng mệt mỏi nhưng không ai bỏ vị trí. Đến gần sáng, tuyến thông tin được khôi phục thành công. Khi nhận được tín hiệu liên lạc trở lại từ sở chỉ huy, tất cả đều vỡ òa trong niềm vui.
Bác xúc động kể rằng điều quý giá nhất trong chiến tranh chính là tình đồng đội. Mọi người luôn quan tâm, giúp đỡ lẫn nhau. Khi có người bị ốm, cả đơn vị cùng chăm sóc. Khi có người gặp nguy hiểm, tất cả đều sẵn sàng hỗ trợ mà không hề do dự.
Tuy nhiên, chiến tranh cũng để lại nhiều mất mát. Trong suốt những năm công tác, bác đã chứng kiến nhiều đồng đội anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Có những người vừa mới trò chuyện cùng nhau hôm trước, hôm sau đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Mỗi lần nhắc đến họ, đôi mắt bác lại đỏ hoe vì xúc động.
Năm 1975, khi đất nước hoàn toàn thống nhất, bác Đức trở về quê hương trong niềm vui chung của dân tộc. Trở lại cuộc sống đời thường, bác tham gia sản xuất nông nghiệp, tích cực đóng góp cho các phong trào tại địa phương và luôn gương mẫu trong mọi hoạt động.
Nhiều năm qua, bác thường xuyên tham gia các buổi gặp mặt truyền thống, giao lưu với đoàn viên thanh niên và kể lại những câu chuyện về một thời chiến tranh gian khổ. Theo bác, điều quan trọng nhất mà thế hệ trẻ cần ghi nhớ là lòng biết ơn đối với những người đã hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.
Ngồi lắng nghe câu chuyện của bác Nguyễn Văn Đức, tôi càng hiểu rõ hơn giá trị của hòa bình hôm nay. Những thành quả mà chúng ta đang được hưởng không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của các thế hệ đi trước.
Câu chuyện của bác không chỉ giúp thế hệ trẻ hiểu thêm về sự hy sinh thầm lặng của những chiến sĩ thông tin liên lạc mà còn truyền cảm hứng về tinh thần trách nhiệm, lòng yêu nước và ý chí vượt qua mọi khó khăn vì nhiệm vụ chung của Tổ quốc.
tác giả: Lê Hà Vy



