Bài viết

NGƯỜI GIỮ "MẠCH MÁU" TRÊN DÒNG SÔNG HẬU

An Giang24/06/2026Đoàn Phường Long Phú (Đoàn Phường Long Phú)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mỗi chiều muộn, khi những chuyến phà Châu Giang hay bến đò Châu Phú bắt đầu thưa khách, ông Tư Hùng (ngoài 80 tuổi) lại xách chiếc ghế xếp ra ngồi dưới rặng bần ven sông Hậu. Đôi mắt già nua, đục mờ theo thời gian nhưng hễ nhìn ra dòng nước cuồn cuộn phù sa, ký ức của gã "kình ngư" biệt động năm nào lại cuộn trào như sóng.

Thời kháng chiến chống Mỹ, sông Hậu vừa là nguồn sống, vừa là chiến trường nghẹt thở. Ông Tư ngày ấy là một chàng trai mười chín, đôi mươi, ngày ngày dong chiếc xuồng ba lá đi quăng chài, thả lưới dửng dưng giữa nắng gió. Nhưng ẩn sau cái mác gã rạch vược nghèo nàn ấy là một giao liên đường thủy tinh nhuệ, người nắm giữ "mạch máu" thông tin từ chiến khu mật vùng Bảy Núi đổ về thị xã.

Ông Tư nhớ nhất một đêm nước ròng năm 1971. Chiếc xuồng ba lá của ông đang lướt êm trong bóng tối, lòng xuồng giấu chặt một chiếc túi cao su chứa tài liệu thượng khẩn. Bất ngờ, ánh đèn pha cực mạnh từ chiếc tàu bọc thép (tàu hạm đội nhỏ của Mỹ-ngụy) quét thẳng vào mặt ông. Tiếng gầm rú của động cơ đường thủy áp sát, họng súng đại liên chĩa thẳng vào mạn xuồng. Tình thế chỉ tính bằng giây. Nếu chúng lục soát, tài liệu bị lộ, coi như cả cơ sở nội đô bị xóa sổ.

Trong cái ranh giới mỏng manh giữa sự sống và cái chết, cái "trí khôn bờ bãi" của người miền Tây bỗng vụt sáng. Ông Tư không bỏ chạy. Ông vờ luống cuống, lu loa lên rồi cố tình đạp chân làm lật úp thau cá lóc vừa đánh lưới được. Tiếng cá nhảy tanh tách trên sạp gỗ, tiếng ông Tư khóc mếu máo, vừa chửi đổng vừa lao mình xuống lòng sông để "bắt lại cá nuôi mẹ già".

Dưới làn nước lạnh ngắt và đục ngầu, khuất sau bóng tối của mạn xuồng, đôi tay ông nhanh như cắt: không phải bắt cá, mà là nhét tọt chiếc túi cao su chống nước vào một hốc rễ cây bần cổ thụ mọc chìa ra sát bến sông.

Khi ông ngoi đầu lên, mặt mũi đầy bùn đất, tay ôm hai con cá lóc giãy đành đạch, miệng vẫn không ngừng phân trần, van xin bọn lính. Thấy gã dân chài rách rưới, ngờ nghệch lại tiếc mấy con cá hơn mạng sống, bọn lính trên tàu phá lên cười chế nhạo. Chúng chửi thề vài câu rồi tăng ga bỏ đi, không thèm ngó ngàng tới chiếc xuồng rách.

Tàu địch đi khuất, ông Tư thả hai con cá lại xuống sông, lặn xuống lấy lại túi tài liệu, lau vội dòng nước mắt lẫn lộn giữa phù sa và sự nghẹn ngào. Đêm đó, "mạch máu" cách mạng vẫn thông suốt.

Hơn nửa thế kỷ trôi qua, cây bần năm xưa có thể đã bật rễ theo dòng nước, nhưng những người con kiên trung như ông Tư Hùng thì vẫn ngồi đó, như một chứng nhân sống cho một thời kỳ hào hùng, nơi lòng yêu nước hòa cùng dòng chảy ngàn năm của dòng sông Hậu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn