Người Giữ Mạch Nước Giữa Vùng Biên
Ông Nguyễn Văn Tiến Dũng, sinh năm 1958, trưởng thành trong giai đoạn đất nước còn nhiều khó khăn sau chiến tranh. Khi biên giới Tây Nam bước vào thời kỳ bảo vệ Tổ quốc đầy gian nan, ông tham gia lực lượng phục vụ tại một đơn vị đóng quân nơi vùng biên giới ngập nước. Trong đơn vị, ông được giao nhiệm vụ quản lý và bảo đảm nguồn nước sinh hoạt cho bộ đội. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng quan trọng giữa điều kiện thiếu thốn thời bấy giờ. Những khu vực đóng quân xa dân cư thường thiếu nước sạch, nhất là vào mùa khô khi ao hồ cạn dần và nguồn nước dễ bị nhiễm bùn đất. Hằng ngày, ông Nguyễn Văn Tiến Dũng cùng đồng đội phải đi rất xa để dẫn nước về nơi đóng quân, đồng thời sửa chữa các bồn chứa và hệ thống lọc nước tạm bằng vật liệu đơn sơ. Dù công việc nặng nhọc và âm thầm, ông luôn cố gắng hoàn thành tốt nhiệm vụ để đồng đội có đủ nước sinh hoạt. Một tình tiết khiến nhiều người nhớ mãi xảy ra vào mùa khô năm 1982. Hôm ấy, khu vực đóng quân bất ngờ thiếu nước nghiêm trọng sau nhiều ngày nắng gắt. Bồn chứa chính của đơn vị lại bị nứt làm nước chảy ra ngoài gần hết. Trong khi đó, nguồn tiếp tế chưa thể đến kịp vì đường vận chuyển gặp khó khăn. Nếu không khắc phục nhanh, cả đơn vị sẽ thiếu nước sinh hoạt trong nhiều ngày. Ngay trong buổi chiều, ông Nguyễn Văn Tiến Dũng mang theo dụng cụ sửa chữa cùng vài đồng đội men theo con đường đất khô nứt để tìm nguồn nước gần nhất. Sau nhiều giờ tìm kiếm giữa rừng thưa, ông phát hiện một mạch nước nhỏ nằm sâu trong khu vực nhiều cây rậm. Điều khó khăn là đoạn đường dẫn nước về đơn vị phải đi qua khu đất lầy và nhiều gốc cây lớn. Không quản vất vả, ông cùng đồng đội thay nhau đào rãnh, nối từng đoạn ống tạm dưới cái nắng gay gắt. Đến tối, khi mọi người gần kiệt sức thì một đoạn ống bất ngờ bung ra làm nước tràn hết xuống đất. Giữa lúc ai cũng lo lắng, ông Nguyễn Văn Tiến Dũng vẫn bình tĩnh kiểm tra rồi tự mình lội xuống đoạn bùn sâu để nối lại đường ống. Sau nhiều giờ làm việc liên tục, dòng nước cuối cùng cũng chảy được về khu đóng quân. Khi thấy nước đầy trở lại trong bồn chứa, nhiều đồng đội đã vỡ òa vui mừng. Một người từng công tác cùng ông xúc động kể: “Hôm đó trời nóng khủng khiếp, ai cũng mệt nhưng anh Dũng vẫn cố gắng làm tới cùng để đơn vị có nước sinh hoạt”. Nhắc lại chuyện cũ, ông Nguyễn Văn Tiến Dũng chỉ nhẹ nhàng nói: “Hồi ấy chỉ mong anh em có đủ nước để tiếp tục công tác”. Chiến tranh và những năm tháng khó khăn đã lùi xa, nhưng tinh thần tận tụy của những con người âm thầm nơi hậu cần vẫn còn được đồng đội nhắc nhớ. Không trực tiếp chiến đấu nơi tuyến đầu, ông Nguyễn Văn Tiến Dũng vẫn góp phần giữ vững sức mạnh của đơn vị bằng những việc làm giản dị nhưng đầy trách nhiệm. Câu chuyện của ông là minh chứng rằng trong thời hoa lửa, có những đóng góp lặng thầm nhưng vô cùng ý nghĩa — được tạo nên từ ý chí vượt khó, tinh thần trách nhiệm và trái tim luôn hướng về đồng đội, về nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc.



