NGƯỜI GIỮ MẠCH NƯỚC PÙ RIN (1)
Năm 1971, anh Hanh thuộc lực lượng vận tải của Đoàn 559, đóng quân gần dãy Pù Rin. Khu vực này khan hiếm nước, thương binh nhiều người kiệt sức vì mất nước. Ban chỉ huy giao nhiệm vụ tìm nguồn nước để duy trì điểm trú quân. Không ai ngờ cậu lính trẻ xứ Thanh lại xung phong đi đầu.
Bốn ngày họ lội rừng, băng dốc, nắng cháy rát đến mức da tay anh bong rộp. Nhưng anh chỉ nói với đồng đội: “Đã sống nhờ rừng thì rừng phải có nước. Có nước mới giữ được người.”
Đến ngày thứ năm, khi cả nhóm gần kiệt sức, anh Hanh phát hiện tiếng rì rào nhỏ dưới chân một vách đá. Anh quỳ xuống, dùng tay bới lớp đất ẩm. Một dòng nước nứt ra, yếu ớt nhưng rõ ràng. “Có nước rồi!” – tiếng anh bật lên như khóc.
Để duy trì dòng chảy, họ phải mở rộng cửa nước, nghĩa là phải đặt mìn phá đá. Anh Hanh tình nguyện làm người đặt mìn. Sau tiếng nổ, đá vỡ, mạch nước phun mạnh hơn. Đơn vị gọi đó là “giếng Hanh – Pù Rin”. Nhờ dòng nước ấy, trạm cứu thương và tuyến hậu cần được duy trì suốt nhiều tháng.
Nhưng sự sống ấy phải trả bằng một cái giá.



