Cựu chiến binh

NGƯỜI GIỮ MẠCH THÔNG TIN GIỮA BIÊN GIỚI MÈO VẠC

Lào Cai12/08/2026Xã Tân Mỹ (Đoàn xã Tân Mỹ)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI GIỮ MẠCH THÔNG TIN GIỮA BIÊN GIỚI MÈO VẠC

Tháng 2 năm 1980, sau khi hoàn thành khóa học tại Trường Báo vụ Quân khu 2 ở Yên Bái, ông Ma Văn Chuyền được phân công về làm báo vụ tại Ban Chỉ huy Quân sự huyện Mèo Vạc, tỉnh Hà Tuyên. Từ đây, ông bắt đầu những năm tháng phục vụ chiến đấu trong một địa bàn biên giới đầy căng thẳng. Công việc của ông kéo dài từ tháng 2 năm 1980 đến tháng 6 năm 1985, gắn với nhiệm vụ bảo đảm thông tin liên lạc phục vụ chiến đấu trong chiến tranh biên giới.

Đối với người lính trực tiếp chiến đấu, tiếng súng là thứ dễ nhận biết nhất của chiến trường. Nhưng với người báo vụ, chiến trường lại có một “âm thanh” khác – đó là những tín hiệu, những bức điện và những mệnh lệnh phải được truyền đi trong điều kiện vô cùng khẩn trương. Khi tình hình phía trước thay đổi, thông tin phải được truyền về. Khi cấp trên có mệnh lệnh, thông tin phải nhanh chóng đến được đơn vị. Mỗi phút chậm trễ đều có thể ảnh hưởng đến việc tổ chức lực lượng và xử lý tình huống.

Vì vậy, người báo vụ phải luôn trong trạng thái sẵn sàng. Những phiên trực có thể kéo dài, sự tập trung phải được duy trì liên tục. Công việc tưởng như chỉ ngồi bên máy thông tin, nhưng phía sau mỗi bức điện là tình hình của những người lính đang ở nơi biên giới. Có những lúc ngoài kia là tiếng súng, còn bên trong nơi trực thông tin, người báo vụ phải giữ cho đôi tay và đầu óc thật bình tĩnh để tiếp nhận và truyền đạt chính xác từng thông tin.

Ở Mèo Vạc những năm ấy, ông Chuyền đã dành phần lớn tuổi trẻ của mình cho công việc ấy. Từ năm 1980 đến năm 1985, trong suốt hơn năm năm, ông làm báo vụ, phục vụ chiến đấu và bảo đảm thông tin liên lạc cho Ban Chỉ huy Quân sự huyện. Đó là những năm tháng không trực tiếp đứng trên tuyến đầu cầm súng, nhưng cũng không phải những năm tháng bình yên. Bởi nơi biên giới, bất cứ lúc nào thông tin cũng có thể trở thành yếu tố quyết định đối với nhiệm vụ chiến đấu.

Công việc của người báo vụ đòi hỏi sự chính xác gần như tuyệt đối. Một chữ nghe nhầm, một con số truyền sai hoặc một thông tin không được chuyển kịp thời đều có thể gây hậu quả. Vì thế, bên cạnh kiến thức chuyên môn, điều ông Chuyền phải giữ vững trong suốt những năm tháng ấy chính là sự bình tĩnh, kỷ luật và trách nhiệm.

Hơn bốn mươi năm đã trôi qua kể từ những ngày ông làm báo vụ ở Mèo Vạc. Chiến tranh đã lùi xa, những phiên trực năm nào chỉ còn trong ký ức. Nhưng câu chuyện của ông nhắc chúng ta rằng trong chiến tranh, không chỉ những người trực tiếp cầm súng mới là người chiến đấu. Có những người đứng bên máy thông tin, âm thầm truyền từng mệnh lệnh, từng báo cáo, giữ cho mạch liên lạc không bị đứt giữa những thời khắc căng thẳng.

Nếu người lính ngoài trận địa giữ từng tấc đất bằng súng, thì người báo vụ giữ từng mạch thông tin bằng sự chính xác và trách nhiệm. Ông Ma Văn Chuyền đã dành những năm tháng tuổi trẻ của mình để làm công việc thầm lặng ấy – giữ cho tiếng nói của người chỉ huy đến được với người lính và giữ cho thông tin từ chiến trường trở về đúng nơi cần đến.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn