Cựu chiến binh

NGƯỜI GIỮ MẠCH THÔNG TIN GIỮA CHIẾN TRƯỜNG

Câu chuyện kể về một chiến sĩ thông tin liên lạc trong những năm kháng chiến chống Mỹ. Dù phải băng rừng, vượt suối, sửa chữa đường dây điện thoại dưới mưa bom và đối mặt với nhiều hiểm nguy, ông cùng đồng đội vẫn kiên cường giữ vững mạch thông tin giữa các đơn vị chiến đấu. Qua những ký ức về tinh thần trách nhiệm, tình đồng đội và niềm vui trong ngày đất nước thống nhất, câu chuyện ca ngợi sự cống hiến thầm lặng của lực lượng thông tin liên lạc và gửi gắm thông điệp về lòng biết ơn, ý chí vượt

Nghệ An05/07/2026Lê Hà Vy (thôn Hoàng Phú, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

TÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Một thời hoa lửa – NGƯỜI GIỮ MẠCH THÔNG TIN GIỮA CHIẾN TRƯỜNG

Tác giả: Lê Hà Vy

Đồng tác giả: Ban Thường Vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu

THÔNG TIN NHÂN VẬT

Họ và tên: Trần Văn Minh

Năm sinh : 1948

Quê quán : xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An

Đã hơn năm mươi năm kể từ ngày đất nước thống nhất, nhưng mỗi lần nhắc về những năm tháng kháng chiến chống Mỹ, ông Trần Văn Minh vẫn không quên những ngày làm nhiệm vụ giữ mạch thông tin trên chiến trường.

Năm 1967, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông tình nguyện nhập ngũ và được biên chế vào lực lượng thông tin liên lạc. Công việc của ông không trực tiếp cầm súng xung phong, nhưng lại có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Ông cùng đồng đội kéo dây điện thoại, bảo đảm liên lạc giữa các đơn vị và nhanh chóng sửa chữa những đoạn dây bị bom đạn cắt đứt để mệnh lệnh chiến đấu luôn được truyền đi kịp thời.

Ông kể rằng mỗi khi máy bay đối phương ném bom, đường dây thông tin thường bị hư hỏng ở nhiều vị trí. Chỉ cần tín hiệu bị gián đoạn trong thời gian ngắn cũng có thể ảnh hưởng đến việc chỉ huy chiến đấu. Vì vậy, dù ngày hay đêm, mưa hay nắng, ông và đồng đội đều lập tức lên đường kiểm tra từng đoạn dây.

Có những lần, cả tổ phải băng qua những cánh rừng ngổn ngang hố bom để tìm điểm đứt. Khi vừa nối xong đường dây, tiếng bom lại vang lên khiến mọi người phải tìm nơi trú ẩn. Đợi tiếng máy bay khuất xa, họ lại tiếp tục công việc còn dang dở. Không ai than vãn hay lùi bước, bởi ai cũng hiểu rằng phía sau mình là hàng nghìn đồng đội đang chờ mệnh lệnh từ sở chỉ huy.

Điều khiến ông xúc động nhất là tình đồng chí. Trong những chuyến đi dài, mọi người cùng chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm vắt. Khi có đồng đội bị thương, cả tổ luôn tìm mọi cách đưa về nơi an toàn rồi lại tiếp tục nhiệm vụ. Chính sự đoàn kết ấy đã giúp họ vượt qua biết bao gian khổ.

Đầu năm 1975, không khí trên các chiến trường trở nên khẩn trương hơn bao giờ hết. Những đường dây liên lạc hoạt động liên tục để phục vụ các chiến dịch lớn. Ông và đồng đội gần như thức trắng nhiều đêm, khắc phục sự cố, bảo đảm mọi mệnh lệnh được truyền đi thông suốt.

Đến trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi nghe tin miền Nam hoàn toàn giải phóng, cả đơn vị ôm chầm lấy nhau trong niềm vui vỡ òa. Giữa tiếng cười và những giọt nước mắt hạnh phúc, ông lặng lẽ nhớ về những đồng đội đã mãi mãi nằm lại trên các cung đường, những người đã hy sinh để giữ vững từng mạch thông tin của chiến trường.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về quê hương, tích cực lao động sản xuất và tham gia các hoạt động của Hội Cựu chiến binh. Mỗi lần được mời giao lưu với học sinh, đoàn viên thanh niên, ông đều kể về những người lính thông tin thầm lặng, những con người không ở tuyến đầu xung phong nhưng đã góp phần quan trọng vào thắng lợi chung của dân tộc.

Ông luôn nhắn nhủ thế hệ trẻ rằng hòa bình hôm nay là thành quả của biết bao sự hy sinh và cống hiến. Vì vậy, mỗi người cần sống có trách nhiệm, không ngừng học tập, rèn luyện và góp sức xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu mạnh, xứng đáng với những gì các thế hệ đi trước đã đánh

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI GIỮ MẠCH THÔNG TIN GIỮA CHIẾN TRƯỜNG | Câu chuyện thời hoa lửa