NGƯỜI GIỮ MẠCH THÔNG TIN GIỮA THỜI LỬA ĐẠN
Nguyễn Thị Hợi nhập ngũ năm 1980, mang theo sự mộc mạc của cô gái thôn Hạ Vũ 1 bước vào quân ngũ. Trong màu áo xanh, bác trở thành nữ chiến sĩ thông tin của Tiểu đoàn 583 Thông tin Hậu cần, làm nhiệm vụ tại chiến trường tỉnh Siem Reap, Campuchia. Giữa gian khổ và hiểm nguy, bác lặng lẽ giữ vững mạch thông tin – mạch sống của chiến trường. Những ký ức ấy đã làm nên một thời hoa lửa không thể nào quên.
Có những con người không cần nói nhiều về chiến công, nhưng chỉ cần nhắc đến quá khứ, cả một thời lịch sử như sống dậy. Bác Nguyễn Thị Hợi là một người như thế. Khi tôi hỏi bác nhớ điều gì nhất trong những năm quân ngũ, bác không nói về bom đạn trước tiên, mà nói về… những sợi dây thông tin.
Năm 1980, bác lên đường nhập ngũ, được phân công về Tiểu đoàn 583 Thông tin Hậu cần, cấp bậc Hạ sĩ nhất, chức vụ Chiến sĩ. Đơn vị của bác đóng quân và làm nhiệm vụ tại chiến trường tỉnh Siem Reap, trong giai đoạn quân tình nguyện Việt Nam giúp nhân dân Campuchia khôi phục đất nước sau chiến tranh.
“Thông tin mà tắc là nguy hiểm lắm,” bác nói chắc nịch. Công việc của bác không trực tiếp cầm súng nơi tuyến đầu, nhưng lại là người giữ cho mệnh lệnh được truyền đi, cho đơn vị phối hợp nhịp nhàng. Ban ngày bác kiểm tra máy móc, ban đêm trực máy, tai luôn áp sát tai nghe, sẵn sàng xử lý mọi tình huống.
Bác kể có lần đơn vị phải cơ động gấp. Đường rừng trơn trượt, ba lô nặng trĩu, máy thông tin cồng kềnh. Một đồng đội bị sốt rét ngã quỵ, bác và chị em trong tổ thay nhau gánh giúp. “Không ai bảo ai, cứ thế mà làm,” bác nhớ lại. Giữa rừng sâu, tình đồng đội chính là chỗ dựa để vượt qua sợ hãi.
Kỷ niệm khiến bác xúc động nhất là đêm giao thừa năm ấy. Không bánh chưng, không pháo hoa, chỉ có nồi cơm dã chiến và vài câu chúc nhau qua máy thông tin. “Nghe đầu dây bên kia chúc Tết mà nước mắt cứ chảy,” bác kể, giọng chùng xuống. Trong khoảnh khắc ấy, ai cũng nhớ nhà, nhưng cũng hiểu rằng mình đang làm việc có ý nghĩa.
Sau nhiều năm công tác, hoàn thành nhiệm vụ quốc tế, bác xuất ngũ trở về quê hương. Với quá trình rèn luyện và cống hiến không ngừng, bác được trao Huân chương Chiến sĩ vẻ vang hạng Nhì cùng nhiều bằng khen của đơn vị và cấp trên. Thời hoa lửa đã lùi xa, nhưng trong ký ức bác Nguyễn Thị Hợi, đó vẫn là quãng đời đẹp nhất – nơi tuổi trẻ đã được gửi trọn cho màu áo lính và hai tiếng Tổ quốc.



