NGƯỜI GIỮ “MẮT THẦN” CỒN CỎ
Cồn Cỏ hôm nay đã bình yên, nhưng ký ức của những người từng giữ đảo vẫn là một phần không thể quên của thời hoa lửa.

Năm 1962, chàng thanh niên Lê Hữu Trạc nhập ngũ, được biên chế vào Đại đội Lê Hồng Phong, Tiểu đoàn 4, Sư đoàn 341, đóng quân tại Vĩnh Linh, Quảng Trị. Khi ấy, anh cũng như rất nhiều thanh niên khác, mang theo tuổi trẻ và khát vọng được góp sức bảo vệ Tổ quốc.
Đến năm 1965, chiến tranh chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt. Đảo Cồn Cỏ – vị trí được ví như “mắt thần” trên Biển Đông – trở thành mục tiêu đánh phá dữ dội của máy bay và tàu chiến Mỹ. Một trung đội của Đại đội Lê Hồng Phong được lệnh ra đảo. Lê Hữu Trạc là một trong những người lính có mặt tại nơi được xem là tuyến đầu đặc biệt khốc liệt ấy.
Những ngày trên đảo là những ngày chiến đấu và chịu đựng gian khổ. Bom đạn liên tục dội xuống, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, việc tiếp tế gặp nhiều khó khăn. Người lính phải vừa chiến đấu, vừa tìm cách tồn tại giữa một vùng đất nhỏ bé bốn bề là biển.
Lê Hữu Trạc cùng đồng đội đã bám trụ trên đảo trong suốt những năm tháng ác liệt. Có những thời điểm tưởng như sức người không thể chịu đựng thêm, nhưng họ vẫn ở lại vị trí, bởi Cồn Cỏ không chỉ là một hòn đảo. Đó còn là một điểm tựa quan trọng bảo vệ vùng biển và tuyến đầu miền Bắc.
Sau chiến tranh, ông trở về cuộc sống đời thường với nhiều thương tích và mất mát. Gần 60 năm sau, ông vẫn mang trong mình những dấu tích của chiến tranh. Nhưng điều đáng quý là người lính năm xưa vẫn giữ một trái tim ấm áp, luôn nhớ về đồng đội và những năm tháng tuổi trẻ đã gửi lại nơi đảo xa.
Câu chuyện về Lê Hữu Trạc nhắc chúng ta rằng có những người đã dành những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ để đứng ở những nơi gian khổ nhất. Họ không lựa chọn nơi bình yên, mà lựa chọn nơi Tổ quốc cần họ.
Cồn Cỏ hôm nay đã bình yên, nhưng ký ức của những người từng giữ đảo vẫn là một phần không thể quên của thời hoa lửa.

