NGƯỜI GIỮ MÀU CỜ
NGƯỜI GIỮ MÀU CỜ
Buổi sáng trên đảo, gió thổi mạnh làm lá cờ Tổ quốc tung bay trên nền trời xanh.
Chiến sĩ trẻ Khánh đứng dưới chân cột cờ, cẩn thận kiểm tra từng sợi dây.
Người đồng đội hỏi:
— Ngày nào cũng kiểm tra cờ à?
Khánh gật đầu:
— Ngày nào cũng phải kiểm tra.
— Có cần thiết đến vậy không?
Khánh nhìn lên lá cờ.
— Với mình thì có.
Người đồng đội im lặng.
Lá cờ vẫn bay trong gió.
Khánh sinh ra trong một gia đình có truyền thống làm nghề biển.
Ông nội anh từng là ngư dân.
Cha anh cũng thường xuyên ra khơi.
Từ nhỏ, Khánh đã quen với biển.
Nhưng chỉ đến khi trở thành người lính, anh mới hiểu rằng biển không chỉ là nơi kiếm sống.
Biển còn gắn với lịch sử, với cuộc sống của hàng triệu người và với chủ quyền của đất nước.
Một tối, Khánh ngồi cùng người chỉ huy.
Anh hỏi:
— Tại sao chúng ta phải giữ đảo bằng mọi giá?
Người chỉ huy đáp:
— Vì đây là một phần của Tổ quốc.
Khánh nhìn ra biển.
— Nhưng chúng ta có thể bảo vệ bằng cách nào?
Người chỉ huy nói:
— Bằng sự tỉnh táo, kỷ luật, đoàn kết và trách nhiệm. Và trong mọi tình huống, phải đặt hòa bình lên hàng đầu.
Khánh gật đầu.
Một ngày nọ, đơn vị tổ chức buổi tưởng niệm các chiến sĩ đã hy sinh.
Khánh đứng trước khu tưởng niệm.
Anh được nghe kể về sự kiện Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988.
Trong cuộc đối đầu năm ấy, 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Nhân dân Việt Nam đã hy sinh.
Khánh cúi đầu.
Anh nhìn lên lá cờ đang bay.
Anh nghĩ:
“Màu cờ này đã được giữ bằng biết bao mồ hôi và cả sự hy sinh của những người đi trước.”
Từ hôm đó, Khánh càng trân trọng công việc của mình.
Anh hiểu rằng bảo vệ chủ quyền không phải là một câu nói.
Đó là trách nhiệm phải được thực hiện từng ngày.
Một buổi chiều, một cơn bão lớn tiến đến.
Gió giật mạnh.
Mưa trút xuống.
Cột cờ bị rung lắc dữ dội.
Khánh cùng đồng đội lập tức kiểm tra.
Một đoạn dây bị đứt.
Khánh nói:
— Phải sửa ngay.
Người đồng đội lo lắng:
— Gió mạnh quá!
Khánh nhìn lên lá cờ.
— Không thể để cờ bị rơi.
Hai người phối hợp với nhau.
Họ cố định lại dây.
Cuối cùng, lá cờ vẫn đứng vững.
Đêm ấy, khi bão đi qua, Khánh bước ra ngoài.
Bầu trời đã quang.
Lá cờ vẫn bay.
Anh mỉm cười.
Nhiều năm sau, Khánh trở về quê.
Trong một buổi nói chuyện với học sinh, một em hỏi:
— Chú Khánh, chú đã từng sợ khi làm nhiệm vụ ngoài đảo chưa?
Khánh trả lời:
— Có những lúc rất khó khăn. Nhưng điều quan trọng là mình không để nỗi sợ ngăn mình làm điều đúng.
Một học sinh khác hỏi:
— Chúng cháu phải làm gì để bảo vệ biển đảo?
Khánh nói:
— Trước hết, hãy hiểu lịch sử. Sau đó học thật tốt, rèn luyện bản thân và sống có trách nhiệm.
— Chỉ vậy thôi ạ?
Khánh cười:
— Không có việc gì là “chỉ vậy thôi” cả. Một đất nước có hàng triệu người cùng cố gắng thì sẽ trở nên rất mạnh.
Các em nhìn lên lá cờ trong sân trường.
Gió thổi.
Lá cờ tung bay.
Khánh nhìn lá cờ thật lâu.
Anh nhớ những người lính đã hy sinh.
Nhớ những người đang làm nhiệm vụ.
Và nghĩ đến những thế hệ sẽ tiếp bước.
Anh hiểu rằng mình không thể thay đổi quá khứ.
Nhưng có thể làm tốt hiện tại.
Để tương lai không phụ lòng những người đã hy sinh.
Người giữ màu cờ không chỉ là những người lính đứng nơi đầu sóng. Đó còn là mỗi công dân biết trân trọng Tổ quốc và có trách nhiệm với đất nước. Gạc Ma năm 1988 là một mất mát đau thương với 64 cán bộ, chiến sĩ Hải quân Việt Nam đã hy sinh. Ghi nhớ họ là để hiểu giá trị của hòa bình và tiếp tục xây dựng, bảo vệ chủ quyền biển đảo bằng tri thức, đoàn kết, kỷ luật và những hành động hòa bình, đúng đắn.


