Cựu chiến binh

Người giữ máy bên đường dây A72 (1)

Câu chuyện kể về một chiến sĩ thông tin đã hy sinh khi cố giữ đường dây liên lạc trong chiến dịch Tây Nguyên năm 1972.

Hà Tĩnh07/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Đinh Văn Hòa, sinh năm 1951, từng là chiến sĩ thông tin liên lạc tại chiến trường Tây Nguyên năm 1972. Ông kể rằng trong chiến tranh, thông tin liên lạc là một trong những yếu tố quan trọng nhất. Chỉ cần đường dây bị đứt vài phút, mệnh lệnh có thể không đến được đơn vị phía trước và trận đánh có thể gặp nguy hiểm. Theo lời ông Hòa, vào tháng 4 năm 1972, đơn vị của ông làm nhiệm vụ bảo đảm thông tin cho một mũi tiến công gần khu vực Kon Tum. Hệ thống dây điện thoại dã chiến được kéo xuyên qua rừng, băng qua nhiều đồi cao và suối sâu. Trong tổ thông tin của ông có một chiến sĩ tên Hoàng Văn Lực, quê ở Bắc Giang, mới 20 tuổi. Lực là người rất nhanh nhẹn, thường được giao nhiệm vụ đi kiểm tra những đoạn dây bị đứt vì bom pháo. Ông Hòa nhớ nhất trận đánh diễn ra vào ngày 24 tháng 4 năm 1972. Hôm đó, pháo địch bắn rất dữ dội vào khu vực tuyến trước khiến nhiều đoạn dây điện thoại bị đứt liên tục. Mỗi lần dây bị đứt, tín hiệu liên lạc giữa sở chỉ huy và đơn vị chiến đấu lại mất hoàn toàn. Biết rằng nếu không nối lại đường dây kịp thời thì mũi tiến công phía trước có thể bị cô lập, Lực đã ôm cuộn dây mới lao ra khỏi hầm. Ông Hòa kể rằng bên ngoài lúc ấy đạn pháo vẫn nổ liên tiếp, cây rừng gãy đổ khắp nơi và đất đá bắn tung mù mịt. Lực bò dọc theo đường dây cũ để tìm điểm bị đứt. Chỉ ít phút sau, tín hiệu điện thoại hoạt động trở lại. Nhưng rồi lại mất tiếp vì một đoạn dây khác bị bom cắt ngang. Không chần chừ, Lực tiếp tục chạy sang đoạn thứ hai để nối lại. Khi anh vừa cúi xuống buộc hai đầu dây vào nhau thì một quả pháo rơi xuống rất gần. Ông Hòa và đồng đội chạy đến thì thấy Lực đã bị thương rất nặng. Nhưng ngay cả trong giây phút cuối cùng, tay anh vẫn nắm chặt hai đầu dây điện thoại vừa được nối lại. Ông Hòa kể rằng nhờ đường dây ấy hoạt động trở lại, sở chỉ huy đã kịp thời điều thêm lực lượng chi viện cho tuyến trước. Trận đánh cuối cùng đã giành thắng lợi, nhưng Lực thì không bao giờ trở về nữa. Nhiều năm sau, mỗi lần nhìn thấy cuộn dây điện thoại cũ được trưng bày trong bảo tàng, ông Hòa lại nhớ đến người chiến sĩ trẻ tuổi năm nào. Với ông, Lực mãi mãi là người lính đã dùng cả mạng sống của mình để giữ cho mạch liên lạc không bao giờ bị cắt đứt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn