Người Giữ Máy Nổ Bên Dòng Sê San
Ông Võ Văn Rạng trưởng thành trong giai đoạn đất nước còn bộn bề khó khăn sau chiến tranh. Là người con miền Tây quen với cuộc sống lao động vất vả, ông mang theo tinh thần xung kích của tuổi trẻ để tham gia lực lượng phục vụ hậu cần tại khu vực Tây Nguyên vào giữa những năm 1980. Đơn vị của ông làm nhiệm vụ gần vùng sông Sê San thuộc Kon Tum. Những năm ấy, nơi đây còn hoang vu, điện đóm thiếu thốn, việc sinh hoạt và liên lạc của các đơn vị phụ thuộc rất nhiều vào những chiếc máy nổ chạy dầu cũ kỹ. Trong đơn vị, Võ Văn Rạng được giao phụ trách vận hành và sửa chữa máy phát điện. Công việc tưởng chừng bình thường nhưng lại vô cùng quan trọng, bởi nếu máy ngừng hoạt động, cả khu đóng quân sẽ chìm trong bóng tối, hệ thống thông tin liên lạc và y tế cũng bị ảnh hưởng. Có những ngày máy hỏng giữa đêm khuya, ông phải thức trắng để tháo từng bộ phận kiểm tra trong điều kiện thiếu dụng cụ sửa chữa. Dầu máy bám đầy quần áo, tay chân trầy xước vì những chi tiết sắt thép nóng bỏng nhưng ông chưa bao giờ than vãn. Một tình tiết khiến đồng đội nhớ mãi xảy ra vào mùa mưa năm 1986. Hôm ấy, mưa lớn kéo dài nhiều giờ khiến nước từ thượng nguồn đổ về dâng rất nhanh. Đúng lúc đó, chiếc máy phát điện chính của đơn vị bất ngờ tắt hẳn. Trong khi đó, khu quân y đang chăm sóc vài chiến sĩ bị sốt rét nặng và rất cần điện để vận hành thiết bị y tế cũng như thắp sáng trong đêm. Nhận tin báo, ông Võ Văn Rạng lập tức chạy tới khu máy giữa cơn mưa như trút nước. Kiểm tra một lúc, ông phát hiện nước mưa tràn vào làm hệ thống nhiên liệu gặp sự cố. Không chần chừ, ông chui hẳn xuống nền đất ướt để tháo đường ống dẫn dầu và lau khô từng bộ phận trong ánh đèn pin leo lét. Nước mưa lạnh buốt chảy khắp người, có lúc gió mạnh làm mái tôn rung lên dữ dội nhưng ông vẫn kiên trì sửa chữa. Sau gần hai giờ vật lộn giữa đêm mưa, tiếng động cơ cuối cùng cũng nổ vang trở lại. Ánh đèn trong khu đóng quân sáng lên khiến nhiều người vỡ òa nhẹ nhõm. Một đồng đội năm ấy xúc động kể:
“Nghe máy nổ chạy lại giữa đêm mưa mà ai cũng mừng. Lúc đó mới thấy công việc của anh Rạng quan trọng biết bao”. Nhắc lại chuyện cũ, Võ Văn Rạng chỉ cười hiền:
“Hồi đó chỉ nghĩ phải làm cho máy chạy lại nhanh nhất để anh em yên tâm”. Chiến tranh và những năm tháng gian khó đã lùi xa, nhưng tinh thần “hoa lửa” của người thanh niên năm ấy vẫn còn nguyên trong ký ức đồng đội. Điều đáng quý ở ông không chỉ là sự tận tụy trong công việc, mà còn là tinh thần trách nhiệm và sự hy sinh thầm lặng phía sau những công việc ít người chú ý. Câu chuyện về người giữ máy nổ bên dòng Sê San là minh chứng rằng có những chiến công không được viết nên bằng tiếng súng hay trận đánh lớn, mà bằng những đêm thức trắng sửa máy giữa mưa rừng, những đôi tay lấm đầy dầu nhớt và trái tim luôn nghĩ cho đồng đội, cho nhiệm vụ chung của Tổ quốc.



