NGƯỜI GIỮ MÁY VÔ TUYẾN Ở TRẠM RỪNG
Trạm thông tin nằm sâu trong một cánh rừng thuộc dãy Trường Sơn, nơi mà ban ngày cũng gần như không có ánh mặt trời chiếu tới mặt đất. Tán cây dày đến mức chỉ có những vệt sáng nhỏ lọt qua, tạo thành những đốm sáng loang lổ trên nền đất ẩm.
Minh là chiến sĩ thông tin của trạm. Công việc của anh là giữ liên lạc giữa các đơn vị phía trước và sở chỉ huy phía sau. Chiếc máy vô tuyến điện là tài sản quan trọng nhất của cả trạm. Nó nhỏ, cũ, nhưng là “đường dây sống” trong chiến tranh.
Mỗi ngày, Minh phải kiểm tra pin, chỉnh tần số, và ghi lại mọi tín hiệu gửi đến. Có những đêm, máy hoạt động liên tục không ngừng nghỉ, khi các đơn vị báo tin về di chuyển, phục kích, hay yêu cầu tiếp tế.
Cuộc sống trong trạm rất khắc nghiệt. Lương thực phải chia theo từng phần nhỏ. Nước uống lấy từ suối, nhưng mùa khô đôi khi phải đi rất xa mới tìm được nước. Quần áo luôn ẩm, mùi khói và mùi rừng bám chặt vào da.
Một buổi chiều, trời bắt đầu có dấu hiệu bất thường. Không khí yên lặng đến mức lạ thường. Minh ngồi bên máy vô tuyến, cảm giác như có điều gì đó sắp xảy ra.
Không lâu sau, tín hiệu từ phía dưới truyền lên gấp gáp: máy bay địch đang hướng về khu vực.
Minh lập tức điều chỉnh tần số, báo lại cho các đơn vị xung quanh. Giọng anh qua máy run nhẹ nhưng rõ ràng:
“Địch đang tiến vào khu vực… yêu cầu sơ tán nhanh.”
Chỉ vài phút sau, bầu trời phía trên rừng bắt đầu rung lên bởi tiếng động cơ. Máy bay bay thấp, từng đợt pháo sáng được thả xuống, làm cả khu rừng sáng rực rồi lại chìm vào bóng tối.
Bom rơi xuống không xa trạm. Đất đá rung chuyển. Một phần mái lán bị sập xuống. Nhưng Minh vẫn không rời máy.
“Trạm còn hoạt động… tiếp tục truyền tin…” anh nói, dù bụi đất đã phủ lên mặt.
Một đồng đội kéo anh lại:
“Đi thôi! Ở đây nguy hiểm quá!”
Nhưng Minh lắc đầu. Nếu máy vô tuyến dừng lại, các đơn vị phía dưới sẽ mất liên lạc hoàn toàn. Trong chiến tranh, mất liên lạc đôi khi còn nguy hiểm hơn cả bom đạn.
Đợt ném bom kéo dài không lâu, nhưng đủ để khu vực xung quanh bị tàn phá nặng. Khi tiếng động cơ dần xa, rừng trở lại im lặng.
Minh ngồi lại bên chiếc máy đã bị xô lệch, chỉnh lại từng dây nối. Tay anh run, nhưng vẫn chính xác. Một lúc sau, tín hiệu lại được khôi phục.
Không ai nói gì nhiều. Nhưng ai cũng hiểu: chỉ cần máy còn hoạt động, con đường thông tin vẫn còn sống.


