NGƯỜI GIỮ MỘT CHIẾC KHĂN
Chiếc khăn của Bình không mới.
Nhưng luôn sạch.
Anh dùng để lau mồ hôi.
Lau tay.
Và… lau nước mắt cho người khác.
Một lần, một chiến sĩ trẻ nhận tin xấu từ gia đình.
Ngồi lặng.
Không nói.
Bình đưa khăn.
Không hỏi.
Không an ủi.
Chỉ đưa.
Người kia cầm.
Nước mắt rơi.
Không cần lời.
Sau này, chiếc khăn ấy vẫn còn.
Cũ hơn.
Sờn hơn.
Nhưng ai cũng biết…
nó đã từng ở những nơi cần nhất.



