NGƯỜI GIỮ MỘT CON ĐƯỜNG NHỚ
Trong rừng có rất nhiều lối.
Dễ lạc.
Ở đơn vị có một người tên Bắc, có trí nhớ rất tốt.
Anh nhớ đường.
Không cần dấu.
Không cần bản đồ.
Một lần, cả đơn vị lạc trong sương mù.
Không ai biết đi đâu.
Bắc đứng lại.
Nhắm mắt.
Như đang nhớ lại.
Rồi nói:
– “Đi theo tôi.”
Mọi người đi theo.
Không chắc.
Nhưng tin.
Cuối cùng, họ ra được đường cũ.
Một người hỏi:
– “Sao cậu nhớ được?”
Bắc nói:
– “Không phải nhớ đường… mà nhớ cảm giác.”



