NGƯỜI GIỮ MỘT LỐI VỀ
Trong chiến tranh, đi là điều quen thuộc.
Nhưng trở về… lại là điều khó.
Ở đơn vị có một người tên Sơn.
Anh luôn nói:
– “Phải nhớ đường về.”
Không phải đường trên bản đồ.
Mà là…
cách để trở lại chính mình.
Một lần, có người hoảng loạn sau trận đánh.
Sơn ngồi cạnh.
Không nói gì nhiều.
Chỉ hỏi:
– “Cậu còn nhớ nhà không?”
Người kia gật.
– “Thế là còn lối về.”
Một câu nói đơn giản.
Nhưng giúp người kia bình tĩnh lại.
Sau này, ai cũng hiểu…
lối về không phải lúc nào cũng là con đường.
Mà là…
một điều gì đó giữ mình không lạc.



