NGƯỜI GIỮ MỘT NẮM CƠM
rong những ngày hành quân dài, cơm không phải lúc nào cũng đủ.
Có hôm, mỗi người chỉ được một nắm nhỏ.
Ở đơn vị có một người tên Hậu.
Anh ăn rất chậm.
Không phải vì no.
Mà vì… muốn kéo dài cảm giác được ăn.
Một lần, trong lúc chia cơm, có người bị thiếu phần.
Chỉ còn lại nắm cơm của Hậu.
Mọi người nhìn nhau.
Không ai nói.
Hậu im lặng một lúc.
Rồi bẻ đôi nắm cơm.
Đưa ra.
Người kia ngại:
– “Anh ăn đi.”
Hậu lắc đầu:
– “Ăn cùng mới no.”
Hai người ăn.
Mỗi người một nửa.
Không đủ.
Nhưng không ai thấy thiếu.
Vì giữa chiến tranh, có những thứ không làm đầy bụng…
nhưng làm đầy lòng.



