NGƯỜI GIỮ MÙI ĐẤT
Có những người nhớ nhà bằng hình ảnh.
Có người nhớ bằng âm thanh.
Còn Tuấn… nhớ bằng mùi.
Anh nói:
– “Mùi đất quê mình khác.”
Không ai tin.
Cho đến một lần, đơn vị hành quân qua nhiều vùng.
Tuấn cúi xuống, nắm một nắm đất.
Ngửi.
Rồi lắc đầu:
– “Không phải.”
Một người cười:
– “Đất đâu chả giống nhau.”
Tuấn không tranh luận.
Chỉ nói:
– “Quê tôi… có mùi khác.”
Sau nhiều năm, trong một lần hành quân gần vùng quê anh, Tuấn bỗng dừng lại.
Cúi xuống.
Nắm đất.
Ngửi.
Rồi im lặng rất lâu.
Anh nói:
– “Đây rồi.”
Không cần biển báo.
Không cần ai chỉ.
Anh biết mình đã gần nhà.
Nhưng anh không về.
Chỉ đứng đó một lúc.
Rồi tiếp tục đi.
Sau chiến tranh, Tuấn trở về thật.
Vẫn con đường cũ.
Vẫn mùi đất ấy.
Nhưng giờ…
không còn phải rời đi nữa.


