Người giữ mùi khói bếp
Người giữ mùi khói bếp
Trong một đơn vị hậu cần, có một người lính tên Khải chuyên nấu ăn. Anh không phải là người giỏi nhất, nhưng ai cũng thích món anh nấu.
Điều đặc biệt là Khải luôn cố giữ “mùi khói bếp quê nhà”.
Anh chọn củi khô, đốt lửa vừa phải, không để khói quá gắt. Anh nói: “Mùi khói cũng có ký ức.”
Mỗi lần ăn cơm, nhiều người bất chợt nói: “Sao giống ở nhà thế.”
Khải chỉ cười.
Một lần, đơn vị phải dùng bếp dã chiến không khói để tránh bị phát hiện. Cơm vẫn chín, nhưng ai cũng thấy thiếu một điều gì đó.
Sau đó, khi an toàn, Khải lại nhóm bếp như cũ. Khói bay lên, mang theo mùi quen thuộc.
Một người lính trẻ nói: “Ngửi mùi này, em thấy như mẹ đang nấu cơm.”
Khải gật đầu: “Vậy là đủ rồi.”
Giữa chiến tranh, không phải lúc nào cũng có thể mang theo quê hương. Nhưng đôi khi, chỉ cần một mùi khói, cũng đủ để nhắc rằng họ vẫn có nơi để trở về.



