Bài viết

NGƯỜI GIỮ MÙI KHÓI BẾP

Ninh Bình16/05/2026Ban Biên tập tổng hợp1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ở một đơn vị đóng gần làng, có một người phụ nữ già thường mang cơm cho bộ đội.

Không ai biết tên bà.

Chỉ gọi là “má”.

Mỗi ngày, bà mang đến một nồi cơm nhỏ, vài món đơn giản.

Không nhiều.

Nhưng đủ để khiến bữa ăn trong rừng có thêm hương vị quê nhà.

Một người lính nói:
– “Sao má không sợ?”

Bà cười:
– “Mấy đứa là con má, sợ gì.”

Mùi khói bếp từ nồi cơm của bà lan ra, quyện với mùi rừng.

Trở thành một thứ ký ức rất đặc biệt.

Một lần, địch càn qua làng.

Không thấy bà đến nữa.

Mọi người chờ.

Ngày thứ nhất.

Ngày thứ hai.

Không ai nói gì.

Nhưng ai cũng hiểu.

Vài ngày sau, một người dân lén mang đến một gói nhỏ.

Trong đó là một ít gạo và một mảnh vải.

Trên vải, viết nguệch ngoạc:

“Má không nấu được nữa… tụi con ráng ăn…”

Không có thêm lời nào.

Từ đó, mỗi lần nhóm bếp, người lính lại nhớ đến bà.

Không ai gọi tên.

Nhưng ai cũng gọi:

“Má ơi…”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn