Cựu chiến binh

Người Giữ Mùi Mưa

Lào Cai09/05/2026VũVan Quang3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Thành phố này có một tiệm nhỏ nằm lọt thỏm giữa hai tòa nhà cao tầng. Biển hiệu cũ kỹ chỉ ghi vỏn vẹn: “Bán mùi mưa”. Người ta đi ngang qua thường bật cười, nghĩ đó là một kiểu đùa nghệ thuật nào đó.

Nhưng ai từng bước vào đều không cười nữa.

Tiệm không bán nước hoa. Không bán nến thơm. Không bán bất kỳ thứ gì nhìn thấy được. Chủ tiệm – một ông lão tóc bạc – chỉ mời khách ngồi xuống, đưa cho họ một chiếc lọ thủy tinh rỗng, rồi hỏi:

“Bạn muốn nhớ cơn mưa nào?”

Một cô gái từng ghé tiệm vào buổi chiều mùa hạ. Cô nói mình không nhớ nổi mùi mưa thời thơ ấu nữa. Ông lão gật đầu, mở chiếc tủ gỗ sau lưng. Trong đó xếp kín hàng trăm chiếc lọ vô hình.

Ông chọn một chiếc, đặt vào tay cô.
“Cơn mưa năm bạn tám tuổi. Bạn trốn ngủ trưa, chạy ra sân hứng nước từ mái hiên.”

Cô gái bật khóc trước khi kịp mở nắp.

Một người đàn ông trung niên tới tiệm vào đêm muộn. Ông muốn quên mùi mưa ngày vợ mất. Ông lão trầm ngâm rất lâu rồi lắc đầu.

“Tiệm tôi chỉ giữ mùi mưa. Không xóa mùi mưa.”

Người đàn ông rời đi, vai run lên trong màn đêm.

Không ai biết ông lão lấy những mùi mưa ấy từ đâu. Người ta đồn ông từng là người gác cổng ký ức của thành phố. Người ta cũng đồn ông chính là người cuối cùng còn nhớ tất cả.

Một ngày nọ, có cậu bé bước vào tiệm. Cậu hỏi rất đơn giản:

“Ông ơi, ông có mùi mưa của ngày mai không?”

Ông lão khựng lại. Lần đầu tiên trong nhiều năm, ông không biết trả lời thế nào.

Cậu bé nói tiếp:
“Cháu muốn biết ngày mai có vui không.”

Ông lão nhìn ra ngoài cửa. Bầu trời đêm trong vắt, không có dấu hiệu của mưa. Ông lấy xuống chiếc lọ duy nhất chưa có nhãn, đặt vào tay cậu bé.

“Đây là mùi mưa của hy vọng. Nó chỉ xuất hiện khi người ta tin ngày mai sẽ khác.”

Cậu bé cười, ôm chiếc lọ rỗng rời khỏi tiệm.

Sáng hôm sau, người ta phát hiện cửa tiệm đóng kín. Biển hiệu biến mất. Không ai còn thấy ông lão nữa.

Nhưng mỗi khi trời bắt đầu đổ mưa, có người thề rằng họ vẫn ngửi thấy một mùi hương rất quen – giống như ký ức đang mỉm cười.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn