Cựu chiến binh

NGƯỜI GIỮ NỀN NẾP

Ở nơi ấy có một người đàn ông dân tộc Tày dáng cao gọn, đôi mắt đen sâu và khuôn mặt lúc nào cũng ánh lên vẻ hiền lành. Đó là Hoàng Văn Chương, sinh năm 1964, cựu chiến binh từng phục vụ ở đơn vị C2.D14 – F313 với cương vị chiến sĩ quản lý đại đội.

Tuyên Quang28/11/2025Hoàng Thị Cảnh (Đoàn xã Hùng An)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1984, khi bản làng còn nghèo và đường đi còn là những con dốc gập ghềnh, chàng trai Tày ấy đã rời mái nhà sàn, khoác ba lô lên đường nhập ngũ. Không phải ra trận đánh địch, nhưng nhiệm vụ của một chiến sĩ quản lý đại đội lại đòi hỏi sự cẩn trọng, trung thực và trách nhiệm cao hơn nhiều người nghĩ.

Cuộc sống quân ngũ của ông Chương không gắn với tiếng súng, mà gắn với những cuốn sổ ghi chép, những chuyến đi nhận quân trang, phát nhu yếu phẩm, và những lần kiểm kê vật chất vào cuối tháng.
Nhiều người bảo công việc ấy khô khan, nhưng ông Chương lại coi đó là sự tin cậy mà đơn vị dành cho mình.

Ông làm việc đâu ra đấy: sổ sách thẳng hàng, đồ cấp phát đủ số, không sai một viên thuốc, một chiếc kim chỉ. Có đêm mưa to, quân trang ướt hết, ông thức đến gần sáng để hong khô từng bộ áo quần cho cả đại đội, sợ sáng ra anh em phải mặc đồ ẩm mà hành quân.Ông thường nói:
“Lính có đủ ăn đủ mặc thì mới mạnh được.”
Câu nói ấy tưởng đơn giản, nhưng chứa cả tấm lòng của một người lính luôn nghĩ cho đồng đội trước bản thân mình.

Những năm tháng ấy cũng không thiếu khó khăn. Có lần vận chuyển quân nhu qua một đoạn đường núi sạt lở, bánh xe trượt xuống mép vực. Ông Chương cùng đồng đội phải bốc từng bao gạo, từng thùng quân trang trên lưng, lội bộ hàng cây số để kịp cấp phát cho đơn vị.
Giữa cái lạnh cắt da, ông vẫn cười, bảo rằng: “Miễn đến được với anh em là được.”

Năm 1987, ông xuất ngũ trở về thôn Cào. Bản làng như ôm trọn người lính Tày sau những tháng ngày xa cách. Ông bắt đầu lại cuộc sống với những công việc quen thuộc: làm nương, đi rừng, đào ao nuôi cá.
Tác phong quân đội theo ông không rời: thứ gì để đâu vẫn để đấy, sáng dậy đúng giờ như tiếng kẻng, việc làm chưa xong thì không bỏ dở.Đến năm 1995, ông tham gia Hội Cựu Chiến Binh. Từ đó, hình ảnh ông Chương gắn liền với những phong trào của thôn: khi làm đường, ông có mặt từ sớm; khi họp hội, ông luôn ngồi chăm chú như đọc bản kế hoạch của đại đội ngày nào; khi bà con cần giúp, ông lại xắn tay áo, nụ cười hiền mà ấm.

Giờ đây, trong buổi chiều miền núi dịu nhẹ, khi nhìn thấy ông Hoàng Văn Chương cặm cụi sửa hàng rào hay dọn vệ sinh quanh nhà sàn, ai cũng cảm nhận được sự chỉn chu, nền nếp đã hóa thành bản tính.
Người ta nói về ông không nhiều lời, chỉ có một câu mà ai cũng gật đầu:

“Ông Chương sống đúng chất người lính – làm trước, nghĩ cho người khác trước, và không bao giờ để việc dang dở.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn