Cựu chiến binh

NGƯỜI GIỮ NẾP NÚI CAO

Giữa những nếp nhà sàn rợp bóng cọ, có một người đàn ông dáng vẻ điềm đạm, bước chân chắc nịch, nói năng chừng mực nhưng đầy uy tín. Đó là cựu chiến binh Đinh Trọng Vương, sinh năm 1960, người dân tộc Tày – người đã dành những năm tháng đẹp nhất của đời mình để khoác trên vai trách nhiệm của người lính.

Tuyên Quang28/11/2025Hoàng Trọng Huấn (Đoàn xã Hùng An)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1981, khi tuổi vừa tròn đôi mươi, chàng trai Vương rời mái nhà sàn, tạm biệt tiếng then, tiếng đàn tính thân thuộc để lên đường nhập ngũ. Anh được phân về đơn vị C25 – E14 – F313, một đơn vị có truyền thống chiến đấu lâu đời.
Với sức khỏe dẻo dai và tính kỷ luật cao, anh nhanh chóng được giao trọng trách A trưởng, cấp bậc H3 – người chỉ huy trực tiếp của một tiểu tổ.

Thao trường những năm ấy chẳng hề dễ dàng. Nắng gắt, gió thổi rát mặt, bãi tập lúc nào cũng bụi mù. Anh Vương dẫn tiểu đội mình vượt qua từng bài huấn luyện: bắn súng, ném lựu đạn, hành quân đường dài…
Đồng đội vẫn nhớ hình ảnh người A trưởng dáng cao, gùi nặng nhưng luôn bước đi đầu hàng; mỗi lần có chiến sĩ mệt rã rời, chính anh lại là người chia bớt ba lô, đưa tay đỡ từng bước.

Có lần hành quân trong rừng mưa kéo dài suốt ba ngày, nước rét ngấm vào xương, balo nặng như đá, một chiến sĩ trong tiểu đội bị sốt li bì. Anh Vương đã cõng cậu chiến sĩ ấy suốt chặng đường cuối, đến khi nhìn thấy ánh đèn trạm nghỉ mới chịu đặt xuống.Anh chỉ cười:
“Mình là A trưởng, đường khó thì càng phải đi đầu.”

Những năm tháng ấy đã rèn trong con người Vương một ý chí như đá núi, một sự kiên nhẫn như dòng suối quê nhà – chảy lặng lẽ nhưng không bao giờ ngừng.

Năm 1985, anh xuất ngũ trở về thôn Cào. Cuộc sống đời thường không còn tiếng kèn báo thức, không còn những bước hành quân, nhưng tác phong quân ngũ vẫn in đậm trong từng việc anh làm. Anh lao động chăm chỉ, dựng lại nhà cửa, nuôi dạy con cái, góp sức xây dựng thôn bản ngày càng sáng tươi hơn.

Năm 1998, anh tham gia Hội Cựu Chiến binh xã. Với sự mẫu mực và uy tín của một người từng chỉ huy, anh nhanh chóng trở thành điểm tựa cho nhiều hội viên và bà con trong thôn.Ai gặp khó khăn anh đều giúp; việc chung của bản lúc nào anh cũng là người đến sớm nhất, về sau cùng.

Người dân thôn Cào thường nói:
“Ông Vương không nói nhiều, nhưng đã nói thì chắc như đá núi.”

Giờ đây, khi nhìn anh ung dung bên hiên nhà sàn, tiếng sáo gọi gió của núi rừng hòa vào tiếng trò chuyện mộc mạc, ít ai biết phía sau sự bình yên đó là cả một thời thanh xuân sục sôi.
Thời thanh xuân mà người lính Tày – Đinh Trọng Vương – đã giữ trọn lời thề của mình với Tổ quốc, với đồng đội và với chính bản thân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn