Người giữ nghĩa trang
Ở một góc yên tĩnh của làng, có một nghĩa trang nhỏ. Người trông coi nơi ấy là ông lão Lưu Văn Cảnh. Mỗi ngày, ông quét dọn từng ngôi mộ, nhổ cỏ, thay hoa. Với ông, đó không chỉ là công việc, mà là sự tôn trọng dành cho những người đã khuất. Có những ngôi mộ không người thân chăm sóc, ông vẫn đều đặn thắp hương. Ông nói: “Họ cũng từng sống, từng yêu thương.”
Ở một góc yên tĩnh của làng, có một nghĩa trang nhỏ. Người trông coi nơi ấy là ông lão Lưu Văn Cảnh.
Mỗi ngày, ông quét dọn từng ngôi mộ, nhổ cỏ, thay hoa. Với ông, đó không chỉ là công việc, mà là sự tôn trọng dành cho những người đã khuất.
Có những ngôi mộ không người thân chăm sóc, ông vẫn đều đặn thắp hương. Ông nói: “Họ cũng từng sống, từng yêu thương.”
Những chiều hoàng hôn, khi ánh nắng nhạt dần, ông ngồi lặng giữa hàng bia mộ, như trò chuyện với quá khứ.
Công việc của ông không ồn ào, nhưng đầy nhân văn. Ông giữ gìn không chỉ một nơi chốn, mà còn giữ gìn ký ức và lòng biết ơn.



