Người Giữ Nghĩa Trang Không Tên
Ông Lộc nhận trông coi một nghĩa trang nhỏ nằm sâu trong rừng, nơi chôn cất những chiến sĩ hy sinh không xác định được danh tính. Công việc của ông là phát cỏ, thắp hương, và ghi chép cẩn thận từng vị trí mộ. Mỗi nấm mộ đều có một câu chuyện mà ông tự đặt cho họ, để khi khấn, ông không gọi họ là “vô danh”. Ông tin rằng, khi còn có người gọi tên — dù là tên tưởng tượng — thì họ chưa bị lãng quên.
Ông Lộc nhận trông coi một nghĩa trang nhỏ nằm sâu trong rừng, nơi chôn cất những chiến sĩ hy sinh không xác định được danh tính. Công việc của ông là phát cỏ, thắp hương, và ghi chép cẩn thận từng vị trí mộ.
Mỗi nấm mộ đều có một câu chuyện mà ông tự đặt cho họ, để khi khấn, ông không gọi họ là “vô danh”. Ông tin rằng, khi còn có người gọi tên — dù là tên tưởng tượng — thì họ chưa bị lãng quên.



