NGƯỜI GIỮ NGÔI NHÀ CŨ
Nguyễn Thị Yến Nhi
Sau khi người con lên đường, người mẹ quyết định không sửa căn phòng của con.
Chiếc giường vẫn ở đó.
Bàn học vẫn ở đó.
Trên tường vẫn còn những bức ảnh cũ.
Bà nói:
“Bao giờ nó về thì vẫn có phòng.”
Năm tháng trôi qua.
Căn phòng ngày càng cũ.
Nhưng bà vẫn lau dọn.
Mỗi lần có người hỏi:
“Sao bác không sửa lại?”
Bà đáp:
“Nó thích thế này.”
Người con không trở về.
Nhưng căn phòng vẫn tồn tại.
Con cháu lớn lên, mỗi người có cuộc sống riêng.
Một ngày, người cháu bước vào căn phòng ấy.
Cậu nhìn thấy những cuốn sách cũ.
Một chiếc bàn.
Một đôi dép.
Một bức ảnh gia đình.
Cậu chợt nhận ra người chú đã từng sống một cuộc đời rất bình thường ở đây.
Có thể đã từng ngồi học.
Từng ăn cơm.
Từng cười nói.
Từng giận dỗi.
Căn phòng không còn là một căn phòng cũ.
Nó trở thành một khoảng thời gian được giữ lại.
Sau khi người mẹ qua đời, gia đình quyết định sửa lại ngôi nhà.
Nhưng họ giữ nguyên một góc nhỏ.
Không phải để sống mãi trong quá khứ.
Mà để thế hệ sau biết rằng trước khi trở thành một phần của lịch sử, người ấy cũng từng là một đứa con trong căn nhà này.



