Người giữ ngọn cờ bên bờ sông Thạch Hãn
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, dòng Thạch Hãn dường như không còn là con sông quê hiền hòa nữa, mà hóa thành ranh giới khốc liệt của bom đạn, nơi mỗi mét nước đều thấm mồ hôi và máu của biết bao chiến sĩ trẻ. Trong một đơn vị thanh niên tình nguyện bảo đảm vượt sông, có một chàng đoàn viên tên là Lâm – mới 20 tuổi, quê ở làng Trà Lộc. Công việc của Lâm là bơi sang bờ đối diện vào mỗi đêm, cắm mốc dẫn đường cho các tiểu đội vượt sông, bảo đảm mọi người đi đúng hướng, tránh lạc vào tầm pháo sáng của địch
Mùa hè đỏ lửa năm 1972, dòng Thạch Hãn dường như không còn là con sông quê hiền hòa nữa, mà hóa thành ranh giới khốc liệt của bom đạn, nơi mỗi mét nước đều thấm mồ hôi và máu của biết bao chiến sĩ trẻ. Trong một đơn vị thanh niên tình nguyện bảo đảm vượt sông, có một chàng đoàn viên tên là Lâm – mới 20 tuổi, quê ở làng Trà Lộc. Công việc của Lâm là bơi sang bờ đối diện vào mỗi đêm, cắm mốc dẫn đường cho các tiểu đội vượt sông, bảo đảm mọi người đi đúng hướng, tránh lạc vào tầm pháo sáng của địch. Ban ngày, sông cuộn đục ngầu, còn ban đêm nước lạnh như cắt, mỗi đợt lội đều như bước giữa lằn ranh sinh tử. Một hôm, khi đoàn vượt sông đang chuẩn bị, bất ngờ địch từ phía bên kia bắn pháo sáng liên tục. Ánh sáng trắng lóa quét qua mặt nước, nếu ai xuất hiện sẽ thành mục tiêu ngay lập tức. Đơn vị buộc phải rút vào ụ đất chờ lệnh. Nhưng nếu không kịp sang trước rạng sáng, một đơn vị bạn bị thương nặng ở bờ Tây sẽ không có y tế cứu viện. Lâm xin cấp trên cho mình bơi trước, cầm theo lá cờ chỉ dẫn gắn bóng phản quang, quyết định mở lối ngay cả trong lúc địch đang soi rọi dữ dội nhất. Nước sông cuộn mạnh, ánh pháo sáng quét ngang như những nhát dao lạnh, nhưng Lâm vẫn lặn sâu từng đoạn, dùng hơi thở cuối cùng để giữ lá cờ khỏi trôi. Khi đồng đội vượt sang, họ nhìn thấy lá cờ nhỏ ấy lấp lánh trong ánh chớp bom, đứng vững giữa dòng như một lời nhắn gửi: “Cứ tiến lên đi, đã có tôi dẫn đường.” Đêm ấy, đơn vị băng qua an toàn, đưa được thương binh về phía sau. Còn Lâm – người cắm cờ – đã nằm lại bên chân sông, tay vẫn nắm chặt cán cờ gãy. Nhiều năm sau, cứ mỗi dịp tháng Bảy tri ân, người dân Trà Lộc lại thắp nhang bên bia tưởng niệm của Lâm, kể cho lớp trẻ nghe về một chàng trai tuổi đôi mươi đã hóa thành ngọn đèn dẫn lối trong những ngày tháng tối tăm nhất. Và hôm nay, câu chuyện về Lâm vang lên như một lời nhắc nhở: làm đoàn viên không chỉ là mang huy hiệu trên ngực áo, mà là dám đặt trái tim mình vào nơi Tổ quốc cần.



