Bài viết

NGƯỜI GIỮ NGỌN ĐÈN

Ninh Bình16/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm rừng xuống rất nhanh.

Chỉ một thoáng, bầu trời còn le lói ánh chiều đã bị nuốt chửng bởi bóng tối dày đặc. Trong lán nhỏ dựng tạm bên sườn đồi, có một ngọn đèn dầu luôn được thắp.

Người giữ ngọn đèn ấy là Lâm.

Không ai giao nhiệm vụ.

Anh tự nhận.

Ban đầu, đồng đội nghĩ đơn giản: có ánh sáng để viết thư, để vá áo, để đọc mấy trang sổ tay. Nhưng dần dần, họ nhận ra, ngọn đèn ấy còn nhiều ý nghĩa hơn thế.

Đêm hành quân về, ai cũng mệt rã rời. Nhưng từ xa, nhìn thấy ánh đèn vàng nhỏ nhoi giữa rừng sâu, lòng người tự nhiên ấm lại.

Có người nói:
– “Nhìn thấy đèn là biết còn đường về.”

Lâm chỉ cười:
– “Đèn nhỏ thôi mà.”

Nhưng ai cũng hiểu.

Trong chiến tranh, có những thứ rất nhỏ… lại giữ được tinh thần rất lớn.

Một lần, mưa rừng kéo dài nhiều ngày, gió quật dữ dội. Lán bị tốc mái, nước tràn vào. Ngọn đèn chập chờn, tưởng như tắt.

Một người hét lên:
– “Bỏ đi! Giữ làm gì nữa!”

Lâm lắc đầu. Anh dùng thân mình che lại, giữ ngọn lửa nhỏ không tắt.

Đêm đó, tất cả co ro trong bóng tối và mưa.

Chỉ có một điểm sáng le lói.

Không đủ để nhìn rõ mặt nhau.

Nhưng đủ để biết: mình không một mình.

Sau trận mưa, nhiều người ốm.

Có người hỏi Lâm:
– “Sao cậu cố thế?”

Anh trả lời:
– “Nếu tắt… có người sẽ sợ.”

Không phải sợ bóng tối.

Mà sợ mất đi một dấu hiệu của sự sống.

Sau chiến tranh, Lâm trở về quê.

Nhà anh nghèo, vẫn thắp đèn dầu.

Một hôm, đứa cháu hỏi:
– “Sao bác không dùng đèn điện?”

Lâm nhìn ngọn lửa nhỏ, chậm rãi nói:
– “Có những ánh sáng… không phải để soi. Mà để giữ.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
NGƯỜI GIỮ NGỌN ĐÈN | Câu chuyện thời hoa lửa