Người có công giúp đỡ cách mạng

Người Giữ Ngọn Đèn Cách Mạng

Phú Thọ14/11/2025Bùi Minh Tuân (Chi đoàn xóm Yên Thời)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày xưa, ở một làng nhỏ vùng quê nghèo Hoà Bình có một người phụ nữ tên bà Lanh. Bà không phải là cán bộ hay chiến sĩ, cũng không có vũ khí trong tay, nhưng bà lại có một trái tim can đảm và tinh thần yêu nước mãnh liệt. Bà Lanh sống một mình trong căn nhà tranh ở cuối làng. Chồng mất sớm, con cái tản mát mỗi nơi, cuộc sống của bà tuy nghèo nhưng hiền hòa. Người làng thường đến nhờ bà chữa bệnh bằng lá thuốc, hoặc xin bà giúp những công việc khó khăn. Ai cũng quý bà vì sự hiền hậu.

Khi phong trào cách mạng nổi lên trong vùng, quân địch liên tục có mặt khắp nơi, lục bắt, rà soát, rình rập. Nhiều cơ sở cách mạng bị phát hiện, phải rút vào rừng sâu hoặc chuyển sang hoạt động bí mật. Một tối nọ, trời tối đen như mực, có ba cán bộ trẻ tìm đến nhà bà Lanh.

Người lớn nhất cúi đầu nói nhỏ: “Bà ơi, chúng cháu bị phục kích mất đường rút. Bà cho chúng cháu trú tạm đêm nay với.” Bà Lanh nhìn ra ngoài thấy bóng quân địch thấp thoáng cuối đường. Không do dự một giây, bà đưa tay ra hiệu: “Vào nhanh đi các con! Nhà bà nghèo nhưng lòng bà không nghèo.”

Bà Lanh giấu các cán bộ trong căn buồng phía sau, nơi bà đặt nong phơi thuốc nam. Bà còn bày kế: “Nếu chúng nó đến khám, các con nấp sau bồ thóc. Bà sẽ giả vờ đang băm lá thuốc.”

Quả nhiên, chỉ một lúc sau, tiếng gõ cửa dội mạnh:“Mở cửa! Lực lượng kiểm tra đây!”

Bà Lanh bình thản mở cửa, tay còn cầm rổ lá thuốc. Tên chỉ huy soi đèn vào nhà: “Bà già này sống một mình? Có thấy ai lạ vào đây không?”

Bà Lanh khục khặc ho: “Tối thế này ai dám đến? Cả ngày bà chỉ quanh quẩn với đám thuốc nam…”

Tiếng dao băm “cộp cộp” đều đều trên thớt khiến bọn chúng mất cảnh giác. Chúng soi một vòng rồi bỏ đi. Khi mọi thứ yên ắng, ba cán bộ bước ra, mặt còn tái, cảm ơn rối rít. Bà Lanh chỉ cười hiền: “Cám ơn gì? Các con là người vì nước. Bà chỉ làm điều đúng.”

Không chỉ giấu người, bà còn trở thành “đôi mắt” của cách mạng trong làng:

· Gửi thư mật bằng cách gài vào giỏ rau mang ra chợ.

· Cảnh báo cán bộ khi có lính lùng sục.

· Gom gạo, hái khoai rừng rồi chia cho bộ đội.

Nhiều đêm, bà thức trắng, nấu nồi cháo lớn đem ra bìa rừng cho các chiến sĩ trẻ đang đói lả. Có lúc bà phải đối mặt hiểm nguy, nhưng bà chỉ nói một câu: “Thân bà già này có mất cũng chẳng tiếc. Chỉ sợ cách mạng khó khăn.”

Khi đất nước giải phóng, các cán bộ năm xưa quay lại tìm bà. Họ mang theo một tấm giấy chứng nhận người có công, và một bó hoa rừng. Bà Lanh rưng rưng nhận lấy, nhưng chỉ cười: “Tôi có công gì đâu. Tôi chỉ thương dân mình quá, thương đất nước mình quá.” Cả làng hôm ấy tổ chức buổi họp long trọng. Trẻ con ríu rít chạy quanh, người già đến nắm tay bà, ai cũng gọi:“Bà Lanh – người mẹ của cách mạng làng ta.”

Lá cờ đỏ tung bay trên nóc đình làng. Bà đứng dưới lá cờ ấy, đôi mắt già nua nhưng sáng lạ thường. Người ta nói: Trong suốt những năm tháng chiến tranh, chính bà là ngọn đèn nhỏ, nhưng đủ thắp sáng cả một vùng quê.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn