Anh hùng Lực lượng vũ trang

Người Giữ Ngọn Đèn Trạm Quân Y

Câu chuyện kể lại ký ức của một nữ y tá làm việc tại trạm quân y dã chiến trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Qua lời kể của Đặng Thị Hòa, ta thấy được sự hy sinh thầm lặng của những người ở tuyến sau, luôn âm thầm chăm sóc và cứu chữa các chiến sĩ giữa khói lửa chiến trường.

10/03/2026Giàng Thị Sú (Trường MN Trung Đồng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đặng Thị Hòa khi ấy mới hai mươi mốt tuổi, là một y tá trẻ được điều về làm việc tại một trạm quân y dã chiến nằm sâu trong rừng. Trạm chỉ là vài căn lán nhỏ lợp lá, dựng sát sườn đồi để tránh máy bay phát hiện.

Ban ngày, khu rừng yên tĩnh với tiếng chim và tiếng gió thổi qua tán lá. Nhưng mỗi khi đêm xuống, trạm quân y lại trở nên bận rộn.

Những cáng thương binh được đưa vào liên tục. Ánh đèn dầu nhỏ treo trên cột gỗ trở thành nguồn sáng duy nhất để các y tá và bác sĩ làm việc.

Hòa nhớ nhất một đêm mưa rừng xối xả. Con đường đất trở nên trơn trượt, nhưng các chiến sĩ vẫn cố gắng đưa một đồng đội bị thương nặng đến trạm.

Khi cáng được đặt xuống, Hòa nhìn thấy gương mặt người lính còn rất trẻ. Đất bùn và máu đã hòa lẫn vào nhau.

Không ai nói nhiều. Tất cả nhanh chóng bắt tay vào công việc.

Hòa giữ chặt chiếc đèn dầu để bác sĩ có đủ ánh sáng. Ngọn lửa nhỏ chập chờn theo từng cơn gió lùa vào lán.

Ngoài kia, mưa vẫn rơi không ngừng.

Sau nhiều giờ căng thẳng, cuối cùng người lính cũng qua cơn nguy kịch. Khi mọi người thở phào nhẹ nhõm, Hòa mới nhận ra tay mình đã run vì mệt và lạnh.

Cô bước ra ngoài hiên lán. Trời gần sáng, mưa đã ngớt. Những giọt nước còn đọng trên lá rừng lấp lánh trong ánh bình minh.

Nhiều năm sau, khi nhắc lại những ngày tháng ấy, Đặng Thị Hòa nói rằng cô luôn nhớ đến ngọn đèn dầu trong trạm quân y. Dù nhỏ bé và yếu ớt, nó vẫn cháy suốt những đêm dài, giống như lòng kiên cường của những con người đã sống và chiến đấu trong một thời hoa lửa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn