Người giữ ngọn đèn trên đảo
Câu chuyện kể về chiến sĩ hải quân trẻ Nguyễn Minh Hải làm nhiệm vụ trên một hòn đảo tiền tiêu của Tổ quốc vào những năm sau ngày đất nước thống nhất. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, anh và đồng đội vẫn ngày đêm canh giữ biển trời quê hương. Một đêm bão lớn, ngọn hải đăng trên đảo gặp sự cố. Hải đã bất chấp nguy hiểm để giữ cho ánh đèn không tắt, giúp những con tàu ngoài khơi tìm được đường về bến an toàn.
Năm 1982.
Đất nước đã hòa bình được nhiều năm.
Nhưng nơi đầu sóng ngọn gió của Tổ quốc vẫn có những người lính âm thầm làm nhiệm vụ.
Giữa biển khơi mênh mông có một hòn đảo nhỏ.
Trên đảo chỉ có vài chục chiến sĩ hải quân và một ngọn hải đăng cao vút hướng ra biển lớn.
Người dân đất liền ít ai biết đến cuộc sống nơi đây.
Nhưng với những người đi biển, ánh đèn từ ngọn hải đăng là dấu hiệu của sự an toàn và hy vọng.
Trong đơn vị đóng quân trên đảo có chiến sĩ trẻ Nguyễn Minh Hải.
Anh quê ở Hải Phòng.
Mới hai mươi bốn tuổi.
Đây là năm thứ ba anh công tác xa nhà.
Dù nhớ gia đình, Hải luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ.
Mỗi tối, khi ánh mặt trời khuất dần sau đường chân trời, anh lại cùng đồng đội kiểm tra hệ thống đèn biển.
Đối với họ, ngọn đèn ấy không chỉ là một công trình kỹ thuật.
Đó còn là đôi mắt của biển khơi.
Là người dẫn đường cho biết bao con tàu.
Một ngày cuối năm.
Bầu trời đột nhiên chuyển màu xám đục.
Gió biển thổi mạnh hơn thường lệ.
Người chỉ huy nhìn về phía chân trời rồi nói:
– Có lẽ sắp có bão lớn.
Quả thật.
Đến chiều tối, mưa bắt đầu trút xuống.
Từng đợt sóng dữ dội đập vào ghềnh đá.
Gió rít từng hồi quanh ngọn hải đăng.
Toàn đơn vị khẩn trương gia cố doanh trại.
Ai cũng chuẩn bị tinh thần đối mặt với cơn bão.
Khoảng chín giờ tối.
Trong lúc Hải đang kiểm tra hệ thống điện, một tiếng nổ nhỏ vang lên.
Ánh đèn trên ngọn hải đăng chớp tắt liên tục.
Rồi vụt tắt.
Cả căn phòng chìm trong bóng tối.
Mọi người lập tức kiểm tra.
Một phần hệ thống điện đã bị hư hỏng do gió bão.
Người chỉ huy cau mày.
Nếu đèn biển tắt quá lâu, các tàu đánh cá ngoài khơi sẽ gặp rất nhiều nguy hiểm.
Không chần chừ, Hải nói:
– Báo cáo, tôi xin lên tháp kiểm tra.
Người chỉ huy nhìn ra ngoài.
Gió đang giật mạnh.
Mưa như trút nước.
– Nguy hiểm lắm.
– Nhưng nếu không sửa ngay, tàu ngoài biển sẽ mất phương hướng.
Nghe vậy, mọi người đều im lặng.
Cuối cùng, người chỉ huy gật đầu.
Hải mặc áo mưa.
Buộc dây an toàn quanh người.
Rồi bắt đầu leo lên cầu thang xoắn của ngọn hải đăng.
Mỗi bước đi đều vô cùng khó khăn.
Gió mạnh khiến cả tòa tháp rung nhẹ.
Nước mưa tạt vào mặt đau rát.
Khi lên đến đỉnh, anh phát hiện một bộ phận của hệ thống chiếu sáng bị lỏng.
Trong tiếng gió gào thét, Hải cẩn thận sửa chữa từng chi tiết.
Đôi bàn tay lạnh buốt.
Nước mưa chảy thành dòng trên gương mặt.
Nhưng anh không bỏ cuộc.
Bởi anh biết ngoài kia có những con tàu đang cần ánh sáng ấy.
Sau gần nửa giờ vật lộn với bão tố, cuối cùng hệ thống cũng hoạt động trở lại.
Một luồng sáng mạnh mẽ bừng lên giữa màn đêm.
Tia sáng xoay tròn trên mặt biển.
Chiếu xa hàng chục kilômét.
Từ dưới chân tháp, tiếng reo vui vang lên.
Đồng đội biết rằng ngọn đèn đã sống lại.
Hải nhìn ánh sáng ấy xuyên qua màn mưa.
Trong lòng dâng lên niềm xúc động khó tả.
Đêm hôm đó, cơn bão vẫn kéo dài.
Nhưng ngọn hải đăng không tắt thêm lần nào nữa.
Sáng hôm sau, biển dần yên trở lại.
Đơn vị nhận được tin nhiều tàu cá đã tìm được hướng vào nơi tránh trú nhờ ánh sáng từ ngọn hải đăng.
Nghe vậy, Hải chỉ mỉm cười.
Anh cho rằng mình chỉ làm tròn nhiệm vụ của một người lính.
Nhiều năm sau, khi đã trở thành sĩ quan hải quân, Hải vẫn nhớ mãi đêm bão ấy.
Mỗi lần trở lại hòn đảo cũ, anh thường đứng rất lâu dưới chân ngọn hải đăng.
Ngắm ánh đèn quét qua mặt biển.
Và nhớ về tuổi trẻ của mình nơi đầu sóng ngọn gió.
Câu chuyện về Nguyễn Minh Hải là hình ảnh đẹp của những người lính biển Việt Nam. Họ không sống giữa bom đạn như thế hệ cha anh trong chiến tranh, nhưng vẫn ngày đêm âm thầm bảo vệ biển đảo và giữ vững chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc. Ánh đèn trên đảo năm ấy không chỉ soi đường cho những con tàu mà còn thắp sáng tinh thần trách nhiệm, lòng yêu nước và ý chí cống hiến của tuổi trẻ Việt Nam.



