NGƯỜI GIỮ NGỌN ĐÈN TRÊN SÔNG HÀN
CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
“NGƯỜI GIỮ NGỌN ĐÈN TRÊN SÔNG HÀN”
Những năm cuối thập niên 1960, khi chiến tranh còn ác liệt, ở vùng An Hải – Sơn Trà có một người phụ nữ tên Trần Thị Lựu, được bà con nơi đây gọi thân thương là Mẹ Lựu. Bà không trực tiếp cầm súng, nhưng lại là “người giữ ngọn đèn” cho biết bao cán bộ cách mạng vượt sông Hàn an toàn trong đêm tối.
Ban ngày, Mẹ Lựu bán hàng ở chợ An Hải, sống giản dị như bao người dân bình thường. Nhưng khi trời tối, bà lại trở thành đầu mối liên lạc quan trọng. Dưới mái nhà tranh nhỏ bên mép nước, bà cẩn thận cất giấu những mảnh giấy ghi chỉ thị, bản đồ nhỏ hay thuốc men cần chuyển sang bờ Tây phục vụ hoạt động cách mạng.
Nhiệm vụ của bà rất đặc biệt: Mỗi khi an toàn để đưa lực lượng qua sông, bà treo một chiếc đèn dầu nhỏ bên cửa sổ quay về phía bến. Ngọn đèn vàng chỉ bé bằng lòng bàn tay, nhưng lại là tín hiệu sống còn cho nhiều cán bộ. Nếu đèn không sáng – nghĩa là có lính đi tuần, toàn bộ lực lượng phải dừng lại.
Có lần, địch bất ngờ ập vào kiểm tra khu dân cư. Sợ chiếc đèn bị lộ, bà nhanh tay trộn dầu với bùn non, tạo khói để giả làm nhà đang đun nấu. Nhờ vậy, tín hiệu vẫn được giữ mà không gây nghi ngờ. Hôm đó, ba cán bộ đã vượt qua sông an toàn để kịp tham gia xây dựng cơ sở cách mạng nội thành.
Năm 1972, trong một lần đưa người sang bờ bên kia, bà bị thương do trúng mảnh pháo khi đang che chắn cho một chiến sĩ trẻ. Dù đau đớn, bà vẫn nhất quyết giữ chặt chiếc đèn trong tay, miệng chỉ nói: “Đèn còn sáng, người còn qua được”.
Người chiến sĩ hôm ấy sau này trở thành cán bộ chỉ huy của lực lượng vũ trang địa phương, luôn nhắc về bà với lòng biết ơn sâu sắc.
Ngày đất nước giải phóng, ngọn đèn dầu cũ của Mẹ Lựu được chính quyền lưu giữ như một kỷ vật thiêng liêng của vùng An Hải. Bà mất năm 1991, được nhân dân nhưng ghi nhớ là “Người giữ ngọn đèn trên sông Hàn” – người đã thắp sáng con đường cho biết bao người con đất Việt trong những năm tháng đầy bom đạn.
Câu chuyện của Mẹ Lựu nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay: Dù ở vị trí nào, chỉ cần một tấm lòng vì đất nước, mỗi người đều có thể trở thành ánh sáng nhỏ bé nhưng vô cùng quan trọng giữa thời hoa lửa hào hùng.



