Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

NGƯỜI GIỮ NGỌN ĐÈN TRONG ĐÊM

An Giang26/06/2026Xã đoàn Tân Hiệp (Xã đoàn Tân Hiệp)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đêm xuống rất nhanh trên cánh rừng già. Những tán cây khép lại như nuốt trọn ánh sáng cuối cùng, để lại một màu đen đặc quánh. Trong căn hầm nhỏ đào sâu dưới lòng đất, ánh đèn dầu le lói chiếu lên khuôn mặt gầy gò của Mai.

Mai mới mười chín tuổi.

Cô vốn là một cô gái miền sông nước, quen với mái chèo, với tiếng sóng vỗ hiền hòa. Nhưng chiến tranh đã kéo cô vào một cuộc sống hoàn toàn khác – nơi ánh đèn không còn để học bài, mà để cứu người.

Mai là y tá của đơn vị.

Cô không cầm súng nhiều, nhưng lại luôn ở nơi nguy hiểm nhất – nơi những người bị thương được đưa về sau mỗi trận đánh.

“Mai, chuẩn bị băng!” – tiếng anh Quân vang lên gấp gáp.

Cô giật mình, nhanh tay lấy dụng cụ. Hai chiến sĩ vừa được cáng vào, máu thấm ướt cả tấm vải.

Một người còn tỉnh, rên khẽ. Người kia bất động.

Mai quỳ xuống, tay run nhẹ nhưng ánh mắt lại rất vững. Cô đã quen với cảnh này. Không được phép sợ.

“Anh ơi, ráng lên… em ở đây rồi.” – cô thì thầm.

Người lính mở mắt, nhìn cô, như muốn nói điều gì đó nhưng không thành lời.

Bên ngoài, tiếng súng vẫn nổ từng hồi. Đất rung lên theo từng đợt pháo.

Mai không nhìn ra ngoài.

Cô chỉ nhìn vào vết thương.

Chỉ có một việc duy nhất – cứu người.Những ngày như thế kéo dài liên tục.

Mai gần như không ngủ.

Có những đêm, cô gục xuống bên bàn, tay vẫn cầm miếng băng còn dính máu.

Quân – người chỉ huy đơn vị – nhiều lần bảo cô nghỉ.

“Mai, em không phải sắt đá. Nghỉ một chút đi.”

Mai lắc đầu:
“Nếu em nghỉ… lỡ có người cần thì sao?”

Quân không nói gì thêm.

Anh hiểu.

Ở nơi này, ai cũng đang cố sống không chỉ cho mình.Một buổi chiều, khi đơn vị vừa rút về sau trận đánh, một người được đưa vào hầm.

Mai sững lại.

“Anh Tùng…?”

Tùng – người bạn từ quê, người từng cùng cô chèo xuồng qua những con kênh nhỏ, từng hứa sẽ đưa cô đi xem chợ nổi khi hết mùa nước.

Giờ đây, anh nằm đó, máu chảy từ ngực.

“Mai…?” – anh nhận ra cô, giọng yếu ớt.

Mai cắn môi, nước mắt dâng lên nhưng cô cố giữ bình tĩnh.

“Đừng nói, em băng lại cho anh.”

Cô làm việc nhanh hơn bao giờ hết. Tay cô không còn run.

Nhưng vết thương quá nặng.

Tùng nắm lấy tay cô:
“Mai… nếu anh…”

“Không!” – cô cắt ngang – “Anh không được nói vậy!”

Anh cười nhẹ:
“Em… vẫn cứng đầu như hồi nhỏ.”

Mai không trả lời. Cô chỉ tiếp tục băng bó, như thể nếu dừng lại một giây, anh sẽ rời xa cô mãi mãi.

Nhưng…

Một lúc sau, tay anh buông lỏng.Mai đứng im.

Không khóc.

Không nói.

Chỉ nhìn.

Ngọn đèn dầu bên cạnh chập chờn, như muốn tắt.Đêm hôm đó, Mai không ngủ.

Cô ngồi bên chiếc đèn, nhìn ngọn lửa nhỏ.

Quân bước vào:
“Mai… em ổn không?”

Cô khẽ gật:
“Em ổn.”

Nhưng giọng cô rất nhỏ.

Quân ngồi xuống:
“Chiến tranh là vậy… chúng ta không giữ được tất cả.”

Mai nhìn anh:
“Nhưng em không muốn quen với việc mất người.”

Quân im lặng.

Một lúc sau, Mai đứng dậy, chỉnh lại ngọn đèn.

“Chừng nào còn người cần… em vẫn phải giữ đèn sáng.”Những ngày sau đó, Mai làm việc nhiều hơn.

Cô không còn nói nhiều.

Nhưng ai cũng biết – cô đã thay đổi.

Không phải yếu đi.

Mà mạnh hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn