Người giữ ngọn đèn trong hầm
Giữa lòng đất sâu hun hút, cô y tá trẻ tên Hương vẫn ngày đêm thắp một ngọn đèn dầu nhỏ trong căn hầm dã chiến. Ánh sáng ấy le lói nhưng đủ để cô băng bó vết thương cho những người lính vừa từ chiến trường trở về.
Có hôm, hầm rung lên vì bom nổ sát miệng đồi, đất đá rơi xuống phủ kín vai áo. Nhưng đôi tay cô vẫn không run khi khâu từng vết thương, lau từng giọt máu.
Một chiến sĩ trẻ nắm tay cô hỏi:
“Chị có sợ không?”
Hương mỉm cười:
“Sợ chứ… nhưng nếu mình tắt đèn, các em sẽ không thấy đường về.”
Nhiều năm sau chiến tranh, người ta không còn nhớ hết tên những người đã ngã xuống, nhưng những ngọn đèn nhỏ như thế đã góp phần thắp sáng cả một dân tộc trong những năm tháng khốc liệt nhất.



