Cựu chiến binh

NGƯỜI GIỮ NGỌN HẢI ĐĂNG

Tuyên Quang18/08/2026Xã Quản Bạ (Đoàn xã Quản Bạ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NGƯỜI GIỮ NGỌN HẢI ĐĂNG

Giữa biển khơi Trường Sa, có một ngọn hải đăng ngày đêm chiếu ánh sáng ra xa.

Người dân trên đảo gọi đó là ngọn đèn của biển.

Năm 1988, sau những biến động và mất mát tại Gạc Ma, nhiệm vụ bảo vệ biển đảo càng trở nên thiêng liêng đối với những người lính và những người đang sống, làm việc giữa biển khơi.

Trên một hòn đảo nhỏ, có một người lính tên Sơn.

Sơn được giao nhiệm vụ hỗ trợ công việc tại trạm hải đăng.

Công việc của anh rất đơn giản nhưng đòi hỏi sự kiên trì.

Mỗi ngày, anh kiểm tra hệ thống đèn.

Kiểm tra máy phát điện.

Theo dõi thời tiết.

Và quan trọng nhất là đảm bảo ánh sáng luôn hoạt động khi màn đêm buông xuống.

Một chiến sĩ trẻ hỏi:

— Anh Sơn, ngày nào cũng làm những việc này, anh có thấy buồn không?

Sơn cười:

— Không.

— Vì sao?

Sơn chỉ ra biển.

— Vì ngoài kia có những con tàu cần ánh sáng này.

Đêm xuống.

Biển trở nên tối đen.

Ngọn hải đăng bắt đầu quay.

Một vòng ánh sáng quét qua mặt biển.

Rồi lại biến mất.

Vài giây sau, nó xuất hiện lần nữa.

Cứ thế suốt đêm.

Sơn đứng bên cửa sổ nhìn ánh sáng.

Anh nhớ đến những người lính đã hy sinh trong sự kiện Gạc Ma ngày 14 tháng 3 năm 1988.

Anh hiểu rằng biển đảo được bảo vệ không chỉ bằng những trận chiến.

Có những người bảo vệ bằng việc canh gác.

Có người xây dựng.

Có người nghiên cứu.

Có người vận chuyển lương thực.

Có người giữ cho những ngọn đèn không bao giờ tắt.

Một đêm, một cơn bão lớn xuất hiện.

Gió giật mạnh.

Sóng đánh dữ dội vào chân đảo.

Hệ thống điện gặp sự cố.

Sơn cùng đồng đội lập tức kiểm tra.

Một chiếc máy phát bị hỏng.

Sơn nói:

— Phải sửa ngay.

Người đồng đội lo lắng:

— Ngoài kia đang bão rất lớn.

Sơn đáp:

— Chính vì bão lớn nên ánh sáng càng cần được giữ.

Họ làm việc suốt nhiều giờ.

Cuối cùng, ngọn đèn lại sáng.

Một luồng sáng mạnh xuyên qua màn mưa.

Mọi người thở phào.

Sáng hôm sau, một con tàu đi qua vùng biển an toàn.

Người thuyền trưởng nhìn thấy ngọn hải đăng và nói:

— May mà đèn vẫn sáng.

Không ai trên con tàu biết rằng đêm qua có những người đã thức trắng để giữ ánh sáng ấy.

Nhiều năm sau, Sơn trở về đất liền.

Con trai anh hỏi:

— Bố từng làm gì ngoài đảo?

Sơn lấy một tấm ảnh cũ.

Trong ảnh là ngọn hải đăng giữa biển xanh.

Anh nói:

— Bố từng giữ một ngọn đèn.

Cậu bé hỏi:

— Một ngọn đèn thì có gì quan trọng?

Sơn mỉm cười:

— Một ngọn đèn có thể nhỏ, nhưng trong bóng tối, nó có thể giúp người khác tìm được đường.

Cậu bé nhìn bức ảnh.

Sơn nói tiếp:

— Bảo vệ Tổ quốc cũng vậy. Không phải lúc nào cũng là những việc lớn lao. Mỗi người làm tốt công việc của mình, có trách nhiệm với đất nước, cũng là một cách góp phần bảo vệ quê hương.

Ngoài cửa sổ, biển vẫn trải dài.

Ở nơi xa, những ngọn hải đăng vẫn tiếp tục chiếu sáng.

Ngọn hải đăng không chỉ dẫn đường cho tàu thuyền. Nó còn là biểu tượng của sự hiện diện, trách nhiệm và lòng kiên trì của con người trên biển đảo quê hương. Sau những mất mát tại Gạc Ma, việc bảo vệ chủ quyền biển đảo càng nhắc nhở mỗi thế hệ rằng giữ gìn Tổ quốc không chỉ bằng lòng dũng cảm, mà còn bằng lao động, tri thức, kỷ luật và sự bền bỉ mỗi ngày.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn