NGƯỜI GIỮ NGỌN KHÓI KHÔNG LẠC GIỮA TRỜI RỪNG
TÊN TRUYỆN: NGƯỜI GIỮ NGỌN KHÓI KHÔNG LẠC GIỮA TRỜI RỪNG
Ở dãy Trường Sơn, có những ngày sương mù dày đến mức nhìn gần cũng không rõ mặt người. Trong hoàn cảnh ấy, lửa bếp không chỉ để nấu ăn, mà còn là dấu hiệu để nhận biết vị trí của cả một đơn vị.
Ở một bếp dã chiến, có Thành – người phụ trách giữ lửa và khói bếp.
Công việc của anh tưởng như chỉ là nhóm lửa mỗi ngày.
Nhưng thực ra, anh phải giữ cho ngọn khói luôn ổn định.
Khói không được quá lớn, dễ lộ vị trí.
Không được quá nhỏ, dễ mất dấu cho người đi sau.
Thành luôn canh rất kỹ củi, độ ẩm, và hướng gió.
Mỗi sáng, anh chọn củi khô vừa đủ.
Nhóm lửa từ từ.
Quan sát làn khói bốc lên.
Nếu khói quá đậm, anh dàn bớt lửa.
Nếu khói loãng, anh thêm củi.
Một lần, đoàn quân đang hành quân trong sương dày.
Không nhìn thấy đường.
Chỉ dựa vào tín hiệu từ bếp.
Nhưng gió thay đổi bất ngờ.
Khói bị tạt lệch hướng.
Thành lập tức điều chỉnh.
Anh di chuyển bếp sang vị trí khác.
Để khói bay thẳng lên, không bị tán loạn.
Một đồng đội hỏi:
“Sao anh phải giữ khói kỹ vậy?”
Thành trả lời:
“Vì khói là dấu đường trong rừng mù.”
Có những đêm, trời mưa liên tục.
Lửa khó giữ.
Củi ướt.
Khói dễ tắt.
Thành phải che bếp bằng áo mưa, bằng lá rừng, thậm chí bằng chính cơ thể mình.
Không để lửa tắt.
Một lần khác, có đoàn quân đi lạc nhẹ trong sương.
Họ không thấy đường về trạm.
Chỉ thấy một vệt khói mỏng từ xa.
Họ lần theo.
Và trở về đúng nơi nghỉ.
Không ai nói nhiều.
Chỉ biết nếu không có làn khói đó, họ có thể đã đi sai hướng.
Sau nhiều năm, khi chiến tranh qua đi ở dãy Trường Sơn, những bếp dã chiến không còn nữa.
Nhưng những người từng đi qua vẫn nhớ.
Nhớ cảm giác giữa sương trắng dày đặc, chỉ cần nhìn thấy một làn khói mỏng là biết mình vẫn còn đúng hướng.
Và trong thời hoa lửa ấy,
có những con người không đứng trên đường đi,
không cầm bản đồ,
không chỉ huy đoàn quân,
nhưng lại giữ cho một vệt khói nhỏ không bị gió xóa mất…
để cả một đội hình giữa rừng sâu vẫn tìm được đường trở về đúng nơi cần đến.



