NGƯỜI GIỮ NGỌN LỬA
Ông Vượng thường nói mình may mắn vì còn được trở về.
Sau ngày trở về, ông không làm điều gì quá lớn.
Ông dựng lại căn nhà.
Trồng cây.
Làm ruộng.
Nuôi con.
Rồi chăm cháu.
Nhưng có một việc ông làm đều đặn.
Mỗi tối, ông nhóm bếp.
Ngọn lửa nhỏ cháy trong gian bếp.
Ông nói ngày trước có những lúc chỉ mong được nhìn thấy một bếp lửa gia đình.
Một nơi có người thân.
Một nồi cơm.
Một mái nhà.
Vì thế khi trở về, ông luôn muốn căn bếp không tắt.
Con cháu lớn lên.
Nhiều nhà đã dùng bếp gas, bếp điện.
Nhưng ông vẫn thích nhóm một bếp củi nhỏ vào những ngày đặc biệt.
Ông nấu nồi kho.
Mọi người ngồi xung quanh.
Ông kể chuyện.
Không phải chuyện chiến đấu.
Ông kể về những người bạn.
Về quê.
Về những bữa cơm ngày trước.
Về ước mơ rất giản dị của những người trẻ: một ngày được trở về nhà.
Một đứa cháu hỏi ông tại sao ông gọi đó là ngọn lửa.
Ông nói vì ngọn lửa không chỉ để nấu ăn.
Nó tượng trưng cho gia đình.
Chỉ cần còn người ngồi quanh bếp, còn người nhớ đến nhau, thì căn nhà vẫn còn ấm.
Ông mất khi tuổi đã cao.
Con cháu tiếp tục nhóm bếp vào những ngày giỗ.
Không phải vì cần bếp củi.
Mà vì họ nhớ lời ông.
Một ngọn lửa nhỏ có thể không soi sáng cả thế giới.
Nhưng nó đủ để soi sáng một căn nhà.
Và với những người từng đi qua thời hoa lửa, một căn nhà bình yên chính là điều quý giá nhất.
Ngọn lửa ấy vì thế vẫn được giữ.
Từ bàn tay ông.
Đến bàn tay con cháu.
Từ một thế hệ đã đi qua chiến tranh.
Đến những thế hệ chỉ biết chiến tranh qua ký ức.
Và mỗi lần lửa cháy, câu chuyện về những người đã sống, đã hy sinh và đã trở về lại được kể tiếp.



