Bài viết

Người giữ ngọn lửa

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, giữa những ngày chiến tranh chống Mỹ còn vô cùng ác liệt, tại một vùng quê nhỏ thuộc Hà Nam có chàng trai tên Thành vừa tròn hai mươi hai tuổi.

Thành sinh ra trong một gia đình làm nông nghèo nhưng giàu truyền thống yêu nước. Cha anh từng tham gia dân công hỏa tuyến, mẹ là người phụ nữ tần tảo sớm hôm bên ruộng lúa. Từ nhỏ, Thành đã quen với những câu chuyện về chiến tranh, về những người đã ngã xuống để giữ gìn quê hương.

Anh là người trầm tính, chăm chỉ và rất yêu làng quê của mình. Mỗi chiều, sau khi làm đồng xong, Thành thường ra đầu làng ngồi bên gốc đa, nhìn con đường đất đỏ và nói:
— Sau này hòa bình, mình sẽ trồng thật nhiều cây xanh để quê mình đẹp hơn.

Nhưng trước khi nghĩ đến ngày hòa bình, anh hiểu rằng mình phải góp phần bảo vệ nó.

Khi xã phát động thanh niên nhập ngũ, Thành là một trong những người đầu tiên viết đơn tình nguyện. Mẹ anh lặng lẽ chuẩn bị ba lô cho con, còn cha chỉ nói một câu:
— Đi đi con, giữ lấy danh dự của gia đình và quê hương.

Ra chiến trường, Thành được phân công vào đơn vị hậu cần chuyên vận chuyển lương thực, thuốc men và đạn dược ra tuyến trước. Công việc vất vả và nguy hiểm không kém chiến đấu trực tiếp, bởi mỗi chuyến hàng đều phải đi qua những vùng bom đạn khốc liệt.

Những con đường trên dãy Trường Sơn mùa mưa lầy lội, mùa nắng bụi đỏ mù trời. Có những đêm hành quân, cả đơn vị phải đi trong bóng tối hoàn toàn để tránh máy bay địch phát hiện.

Thành luôn là người đi cuối đoàn để kiểm tra xem có ai bị tụt lại phía sau không. Anh thường nói:
— Chúng ta không chỉ vận chuyển hàng hóa, mà đang giữ ngọn lửa sống cho cả chiến trường phía trước.

Một lần, đơn vị nhận nhiệm vụ khẩn cấp đưa thuốc men đến một trạm quân y đang thiếu nghiêm trọng sau trận đánh lớn. Nếu chậm trễ, nhiều thương binh sẽ không qua khỏi.

Giữa đêm mưa, Thành cùng đồng đội gùi hàng vượt rừng. Đường trơn, suối sâu, bom địch vẫn nổ gần đó, nhưng không ai dừng bước.

Khi gần tới nơi, một trận bom bất ngờ trút xuống. Để bảo vệ số thuốc và đồng đội, Thành đã lao lên phía trước, che chắn và dẫn mọi người tìm nơi trú ẩn an toàn.

Số thuốc được đưa tới trạm quân y đúng lúc, cứu sống nhiều chiến sĩ. Nhưng Thành đã mãi mãi nằm lại giữa núi rừng Trường Sơn, khi tuổi đời chỉ vừa hai mươi hai.

Ngày đất nước hòa bình, con đường làng năm xưa đã rợp bóng cây xanh như điều anh từng mong muốn. Mẹ anh vẫn thường ngồi dưới gốc đa đầu làng, nơi Thành từng ngồi mỗi chiều, lặng lẽ nhớ về người con trai đã gửi cả tuổi xuân cho Tổ quốc.

Người giữ ngọn lửa năm ấy đã ra đi, nhưng ngọn lửa của lòng yêu nước, của sự hy sinh thầm lặng và cao đẹp ấy sẽ mãi cháy sáng trong trái tim của các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn