NGƯỜI GIỮ NGỌN LỬA
Chiến tranh là những tháng ngày bom đạn khốc liệt, nhưng giữa khói lửa ấy vẫn có những con người âm thầm làm công việc tưởng như rất nhỏ bé. Họ không trực tiếp cầm súng chiến đấu, nhưng nếu thiếu họ, những người lính nơi tiền tuyến sẽ không có bữa cơm nóng, không có sức để tiếp tục hành quân. Câu chuyện về người chiến sĩ nuôi quân tên Tân là một lát cắt bình dị nhưng đầy xúc động của "thời hoa lửa".
Năm 1973, trên một cánh rừng thuộc tuyến hậu cần, đơn vị của anh Tân được giao nhiệm vụ nấu ăn cho hàng trăm chiến sĩ chuẩn bị bước vào chiến dịch lớn. Gian bếp chỉ là một mái lán lợp lá cọ, bếp được đào sâu xuống đất để hạn chế khói bốc lên, tránh sự phát hiện của máy bay địch.
Công việc của Tân bắt đầu từ khi trời còn tối mịt. Anh cùng đồng đội gùi gạo, lấy nước, nhóm bếp, vo từng nồi gạo, chia từng phần thức ăn. Có những ngày chỉ có rau rừng và ít cá khô, nhưng anh vẫn cố gắng chế biến sao cho bộ đội ăn ngon miệng nhất.
Anh thường nói vui:
"Các cậu đánh giặc bằng súng, còn tôi đánh giặc bằng nồi cơm."
Câu nói ấy khiến ai cũng bật cười.
Một buổi trưa, khi những nồi cơm vừa chín tới, tiếng máy bay địch bất ngờ gầm rú trên bầu trời. Mọi người nhanh chóng tắt lửa, đưa thương binh xuống hầm trú ẩn.
Riêng Tân vẫn quay lại bếp.
Đồng đội gọi lớn:
"Tân! Mau xuống hầm!"
Anh lắc đầu:
"Nếu để lửa cháy, khói sẽ bốc lên. Địch phát hiện thì cả đơn vị sẽ gặp nguy hiểm."
Anh lao vào giữa làn khói nóng, dùng đất phủ kín miệng bếp, kéo những cành lá ngụy trang lại như cũ.
Ngay lúc ấy, loạt bom đầu tiên trút xuống cánh rừng.
Sức ép hất anh ngã xuống, đất đá phủ kín người. Khi đồng đội chạy đến, Tân bị thương ở chân nhưng ánh mắt vẫn hướng về phía những nồi cơm.
Anh hỏi câu đầu tiên:
"Cơm... có còn không?"
Một chiến sĩ mở nắp nồi, mỉm cười:
"Còn nguyên, Tân ạ."
Nghe vậy, anh mới yên tâm.
Chiều hôm ấy, những nồi cơm nóng vẫn được chuyển đến từng tiểu đội trước giờ xuất quân.
Không ai biết rằng người nấu những nồi cơm ấy đang nằm điều trị trong lán quân y.
Sau chiến tranh, nhiều đồng đội gặp lại nhau. Mỗi khi nhắc đến Tân, ai cũng nhớ hình ảnh người chiến sĩ gầy gò, lúc nào cũng lem khói bếp nhưng luôn nở nụ cười hiền hậu.
Một người đồng đội xúc động nói:
"Ngày ấy, chúng tôi ra trận với bụng no nhờ những nồi cơm của Tân. Có lẽ nhiều người trong chúng tôi còn sống đến hôm nay cũng bắt đầu từ bữa cơm nóng ấy."
Nhiều năm sau, trong một buổi giao lưu với học sinh, Tân mang theo chiếc muôi nhôm đã móp méo vì mảnh bom năm nào.
Ông giơ chiếc muôi lên và nói:
"Đây không phải là vũ khí, nhưng với tôi, nó cũng góp phần làm nên chiến thắng."
Cả hội trường vỗ tay rất lâu.
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng hình ảnh người chiến sĩ nuôi quân vẫn nhắc chúng ta rằng chiến thắng được tạo nên từ sự đóng góp của biết bao con người ở những vị trí khác nhau. Có người cầm súng nơi tuyến đầu, có người giữ bếp lửa nơi hậu phương chiến trường. Mỗi việc làm, dù thầm lặng đến đâu, đều góp phần viết nên bản hùng ca bất diệt của dân tộc trong những năm tháng "thời hoa lửa". Đó là bài học về tinh thần trách nhiệm, sự tận tụy và lòng yêu nước mà các thế hệ hôm nay cần gìn giữ và tiếp nối.



