NGƯỜI GIỮ NGỌN LỬA BÊN NHÀ BIA CẦU VÁN
Tháng 9 năm 1970, khi trận đánh Cầu Ván diễn ra ác liệt trên địa bàn An Lục Long, ông Trần Văn Hòa khi đó mới là một thiếu niên. Dù tuổi còn nhỏ, ông đã cùng người dân địa phương tham gia tiếp tế nước uống, dẫn đường và hỗ trợ cứu chữa thương binh. Những ký ức về trận chiến năm ấy vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí ông sau hơn nửa thế kỷ.
Những ngày đầu tháng 9 năm 1970, không khí tại vùng Cầu Ván trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Người dân trong xã An Lục Long liên tục nghe tin về những cuộc hành quân lớn của địch vào khu vực. Khi ấy, Trần Văn Hòa mới mười lăm tuổi nhưng đã sớm quen với tiếng súng và những đêm phải xuống hầm tránh bom. Dù còn nhỏ, ông luôn mong muốn góp sức cùng quê hương trong những ngày tháng gian khó. Chính suy nghĩ ấy đã thôi thúc cậu thiếu niên tham gia hỗ trợ lực lượng cách mạng tại địa phương. Khi trận chiến bùng nổ, tiếng súng vang lên liên tục suốt nhiều giờ liền. Từ những vườn cây và cánh đồng quanh khu vực Cầu Ván, khói lửa bao trùm cả một vùng quê yên bình. Ông Hòa cùng nhiều người dân được giao nhiệm vụ chuẩn bị nước uống và cơm nắm để chuyển đến các vị trí chiến đấu. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng vô cùng nguy hiểm vì đạn pháo có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Mỗi lần hoàn thành nhiệm vụ trở về, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm nhưng vẫn sẵn sàng tiếp tục khi được yêu cầu. Điều khiến ông nhớ mãi là hình ảnh những người chiến sĩ còn rất trẻ nhưng luôn giữ tinh thần lạc quan. Dù chiến đấu trong hoàn cảnh khó khăn, họ vẫn động viên nhau kiên cường bám trụ. Có những người vừa nhận phần cơm vội vàng đã nhanh chóng trở lại vị trí chiến đấu. Nhìn những khuôn mặt lấm lem khói súng nhưng ánh mắt đầy quyết tâm, ông Hòa cảm nhận sâu sắc tinh thần yêu nước và ý chí bảo vệ quê hương của các anh. Những hình ảnh ấy theo ông suốt cả cuộc đời. Sau trận đánh, vùng đất Cầu Ván chìm trong nỗi đau khi nhiều cán bộ, chiến sĩ đã anh dũng hy sinh. Người dân địa phương cùng nhau chăm lo hậu sự, gìn giữ và nhắc nhớ về sự hy sinh cao cả của các anh. Đối với ông Hòa, mỗi lần đến Nhà bia tưởng niệm liệt sĩ trận Cầu Ván là một lần sống lại những ký ức không thể nào quên của tuổi trẻ. Ông luôn kể lại câu chuyện ấy cho con cháu nghe như một cách gìn giữ lịch sử quê hương. Bởi ông tin rằng những người đã ngã xuống xứng đáng được các thế hệ hôm nay và mai sau mãi mãi tri ân. Ngày nay, An Lục Long đã đổi thay với những con đường rộng mở, những ngôi trường và khu dân cư khang trang. Thế nhưng, ký ức về trận Cầu Ván vẫn luôn hiện diện trong lòng người dân địa phương. Những câu chuyện của các nhân chứng như ông Trần Văn Hòa giúp thế hệ trẻ hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao hy sinh, mất mát. Đó cũng là động lực để mỗi người sống có trách nhiệm hơn với quê hương và đất nước. Thông điệp Lịch sử không chỉ được ghi lại trong sách vở mà còn được lưu giữ trong ký ức của những người đã trực tiếp trải qua chiến tranh. Trân trọng quá khứ chính là cách tốt nhất để xây dựng tương lai. Ý nghĩa giáo dục Câu chuyện góp phần giáo dục truyền thống yêu nước, lòng biết ơn các anh hùng liệt sĩ và niềm tự hào về quê hương An Lục Long anh hùng. Qua đó khơi dậy trách nhiệm của thế hệ trẻ trong việc gìn giữ, phát huy những giá trị lịch sử tốt đẹp của địa phương.



