Cựu chiến binh

Người Giữ Ngọn Lửa Bếp Hoàng Cầm

Đồng Tháp04/08/2026Đoàn phường Tân Tạo (Phường Tân Tạo)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối năm 1969, trên một sườn núi thuộc dãy Trường Sơn, đại đội vừa hoàn thành cuộc hành quân kéo dài nhiều ngày. Sau khi dựng lán, việc đầu tiên mọi người nghĩ đến là nấu một bữa cơm nóng.

Nhưng nấu ăn giữa chiến trường không hề đơn giản.

Chỉ cần một cột khói bốc lên cũng có thể để lộ vị trí của cả đơn vị.

Bởi vậy, mọi bếp đều được đào theo kiểu bếp Hoàng Cầm.

Người phụ trách khu bếp là chiến sĩ Trần Quốc Duy, hai mươi sáu tuổi, quê ở Thái Nguyên.

Trước khi nhập ngũ, Duy vốn là người làm nghề đốt lò gạch cùng gia đình.

Anh rất hiểu cách điều khiển luồng gió và hướng thoát của khói.

Ngay khi đến nơi đóng quân mới, Duy không đào bếp ngay.

Anh đi quanh khu rừng gần một giờ để chọn vị trí.

Nơi ấy phải cao ráo.

Đất đủ chắc.

Lại có nhiều bụi cây để che kín miệng thoát khói.

Anh cùng ba đồng đội đào hố sâu gần một mét.

Sau đó tạo nhiều đường dẫn khói ngoằn ngoèo dưới lòng đất.

Miệng thoát khói được phủ bằng lá mục và cành khô.

Khi nhóm lửa thử lần đầu, khói không bốc thành cột.

Nó tan dần dưới những tán cây.

Đại đội trưởng gật đầu hài lòng.

"Đúng là người có nghề."

Duy chỉ cười.

"Khói cũng phải biết tìm đường."

Những ngày sau, anh luôn là người nhóm bếp sớm nhất.

Không phải để nấu ăn.

Mà để kiểm tra từng đường dẫn khói.

Nếu đất sụt.

Anh sửa ngay.

Nếu miệng thoát bị lá bịt kín.

Anh nhẹ nhàng dọn lại.

Có lần sau một trận mưa lớn, nước tràn vào làm sập một đoạn đường khói.

Nhiều người định đào tạm một bếp mới.

Duy lắc đầu.

"Đào mới sẽ mất nhiều thời gian."

Anh cùng đồng đội khơi hết bùn đất, gia cố lại bằng những thanh tre nhỏ rồi phủ đất lên như cũ.

Đến chiều, bếp lại hoạt động bình thường.

Một chiến sĩ vừa ăn cơm vừa cười:

"Cơm hôm nay thơm quá."

Duy đáp:

"Thơm vì không có khói."

Cả lán bật cười.

Một buổi tối, đơn vị tiếp nhận thêm một tổ tân binh.

Các chiến sĩ trẻ lần đầu nhìn thấy bếp Hoàng Cầm đều rất ngạc nhiên.

Một người hỏi:

"Sao lửa cháy mà không thấy khói?"

Duy bẻ một cành cây nhỏ, vẽ xuống đất sơ đồ của bếp.

Anh kiên nhẫn giải thích nguyên lý dẫn khói, cách giữ lửa vừa đủ và vì sao không nên đốt củi còn tươi.

Từ hôm đó, mỗi người đều học được cách tự đào và sử dụng bếp.

Trong buổi sinh hoạt truyền thống, chính trị viên kể về đồng chí Hoàng Cầm, người đã sáng tạo ra loại bếp đặc biệt giúp bộ đội nấu ăn an toàn giữa chiến trường.

Ông nói:

"Có những sáng kiến không tạo ra tiếng vang."

"Nhưng lại góp phần bảo vệ biết bao con người."

Duy nhìn ngọn lửa đang cháy âm ỉ dưới lớp đất.

Anh hiểu rằng, đôi khi điều quan trọng nhất không phải là ngọn lửa cháy lớn.

Mà là làm sao để nó sưởi ấm mọi người mà vẫn giữ được bí mật.

Sau ngày đất nước thống nhất, Duy trở về quê.

Ông mở một xưởng sản xuất gạch như nghề của cha mình.

Mỗi khi nhóm lò, ông vẫn nhớ đến những ngày đào bếp giữa rừng.

Có lần, đoàn học sinh đến tham quan di tích chiến khu.

Thấy mô hình bếp Hoàng Cầm, các em tò mò hỏi:

"Bác ơi, ngày xưa nấu cơm thế này có khó không?"

Duy mỉm cười.

"Khó."

"Nhưng ai cũng cố làm thật tốt."

"Bởi một bữa cơm nóng và một làn khói được giấu kín có thể bảo vệ cả đơn vị."

Các em lặng im nhìn căn bếp đất đơn sơ.

Không ai nghĩ rằng, phía dưới lớp đất bình thường ấy lại chứa đựng biết bao trí tuệ và sự cẩn trọng của những người lính năm xưa.

Chiều muộn, ánh nắng xuyên qua tán rừng.

Duy khẽ phủ thêm một lớp lá lên miệng thoát khói của mô hình bếp.

Ông hiểu rằng, trong những năm tháng thời hoa lửa, có những chiến công được làm nên từ những trận đánh oanh liệt.

Nhưng cũng có những chiến công được bắt đầu từ một bữa cơm nóng, một ngọn lửa âm thầm và những con người lặng lẽ gìn giữ sự sống cho đồng đội bằng tất cả trách nhiệm và lòng tận tụy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn