Bài viết

NGƯỜI GIỮ NGỌN LỬA TRÊN ĐỈNH NÚI

Lạng Sơn02/07/2026Đoàn TN (Đoàn TN)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
Câu chuyện 2: Người giữ ngọn đuốc trên đỉnh núi

Mùa đông năm 1971, tuyến đường vận tải trên dãy Trường Sơn bước vào những ngày ác liệt nhất. Những đoàn xe chở lương thực, vũ khí và thuốc men nối nhau vượt núi, băng rừng để chi viện cho chiến trường miền Nam. Để tránh máy bay địch phát hiện, hầu hết các đoàn xe chỉ hành quân vào ban đêm.

Trên đỉnh núi Khe Gió có một điểm dẫn đường đặc biệt. Không có biển báo, không có cột mốc, chỉ có một ngọn đuốc được thắp lên đúng giờ quy định để làm tín hiệu cho các đoàn xe xác định hướng đi qua khúc cua hiểm trở. Người được giao nhiệm vụ giữ ngọn đuốc là chiến sĩ giao liên Nguyễn Văn Lâm, mới hai mươi hai tuổi.

Đêm nào cũng vậy, trước khi đoàn xe xuất phát, Lâm mang theo bó đuốc tẩm nhựa thông, leo gần ba cây số đường dốc để lên đỉnh núi. Công việc tưởng chừng đơn giản nhưng vô cùng nguy hiểm. Chỉ cần ánh lửa xuất hiện quá sớm hoặc quá muộn, đoàn xe có thể đi lạc hoặc rơi vào khu vực bị phục kích.

Có lần, đồng đội hỏi:

– Một mình trên đỉnh núi giữa đêm tối, cậu không sợ à?

Lâm cười hiền:

– Tôi chỉ sợ mình không giữ được ngọn lửa. Còn nếu ngọn lửa còn cháy thì đoàn xe sẽ tìm được đường.

Một đêm cuối tháng Chạp, mưa rừng đổ xuống xối xả. Gió mạnh đến mức cây rừng nghiêng ngả. Đúng lúc Lâm vừa châm lửa, cơn gió lớn thổi tắt ngọn đuốc. Anh lập tức lấy áo che gió, nhóm lại lần thứ hai nhưng lửa vẫn không bùng lên.

Ở phía xa, ánh đèn bịt kín của đoàn xe đã bắt đầu xuất hiện.

Không còn nhiều thời gian, Lâm lấy hết số nhựa thông còn lại quấn quanh bó đuốc rồi dùng chính chiếc áo mưa của mình làm vật chắn gió. Sau nhiều lần đánh đá lửa, ngọn lửa cuối cùng cũng bùng lên đỏ rực.

Ánh sáng ấy vừa đủ để các lái xe nhận ra vị trí con đèo.

Nhưng cũng đúng lúc đó, tiếng động cơ máy bay địch vọng đến. Có lẽ ánh lửa trên đỉnh núi đã bị phát hiện. Những loạt pháo sáng được thả xuống, tiếp theo là tiếng bom nổ dồn dập quanh sườn núi.

Đất đá bắn tung lên. Một mảnh bom sượt qua chân khiến Lâm ngã xuống. Anh cố đứng dậy, ôm chặt cây đuốc đang cháy để ngọn lửa không đổ. Mặc cho sức ép của bom làm người choáng váng, anh vẫn giữ ngọn đuốc hướng về phía con đường.

Dưới chân núi, từng chiếc xe lần lượt vượt qua khúc cua hiểm trở an toàn.

Khi chiếc xe cuối cùng khuất sau màn sương, Lâm mới gục xuống vì kiệt sức.

Sáng hôm sau, đồng đội tìm thấy anh vẫn ôm chặt cán đuốc đã cháy gần hết. Trên khuôn mặt lấm lem đất đỏ, nụ cười vẫn còn nguyên như lúc tiễn đoàn xe lên đường.

Sau chiến tranh, con đường mòn năm xưa đã trở thành tuyến giao thông rộng mở. Trên đỉnh Khe Gió, một tấm bia nhỏ được dựng lên để tưởng nhớ người chiến sĩ giao liên từng giữ ngọn lửa giữa mưa bom bão đạn.

Mỗi khi nhắc về những năm tháng "thời hoa lửa", các cựu chiến binh vẫn kể rằng có những người không trực tiếp cầm súng nơi chiến hào, nhưng chính sự kiên cường và tinh thần trách nhiệm của họ đã thắp sáng con đường chiến thắng. Ngọn đuốc của Lâm chỉ cháy trong một đêm, nhưng ánh sáng của lòng dũng cảm và sự cống hiến vẫn soi đường cho các thế hệ hôm nay biết trân trọng giá trị của hòa bình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn