Bài viết

NGƯỜI GIỮ NGỌN LỬA TRUYỀN TIN GIỮA RỪNG ĐÊM

Tây Ninh17/04/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những năm tháng chiến tranh ác liệt, tại vùng căn cứ thuộc Long An, khi hệ thống liên lạc còn nhiều hạn chế, ánh sáng trở thành một phương tiện truyền tin quan trọng giữa các điểm đóng quân trong rừng sâu. Giữa bóng tối dày đặc của rừng tràm, có một người chuyên giữ và truyền tín hiệu bằng đèn dầu che chắn – ông Năm Lửa.

Ông Năm Lửa không dùng lời nói hay giấy tờ để liên lạc, mà dùng ánh sáng của chiếc đèn dầu được quy ước sẵn: ánh sáng dài là “an toàn”, chớp hai lần là “có biến động”, còn tắt đèn là “nguy hiểm tuyệt đối, giữ im lặng”.

Chiếc đèn của ông luôn được che bằng một ống tre khoét lỗ nhỏ, chỉ đủ để ánh sáng lọt ra theo hướng cần thiết, tránh bị phát hiện từ xa.

Ông đặt trạm của mình trên một gò đất cao giữa rừng tràm, nơi có thể quan sát nhiều hướng di chuyển. Mỗi đêm, ông đều kiểm tra nhiên liệu, điều chỉnh bấc đèn và đảm bảo tín hiệu luôn chính xác.

Một đêm không trăng, khi sương mù bao phủ toàn bộ khu rừng, ông phát hiện bóng người di chuyển bất thường ở lối mòn phía nam. Dáng đi tản rộng và thận trọng khiến ông nhận ra đây không phải người trong căn cứ.

Ông lập tức ra tín hiệu khẩn cấp: chớp đèn liên tục theo quy ước “nguy hiểm”, đồng thời dập tắt một phần ánh sáng để tránh bị phát hiện vị trí.

Nhận được tín hiệu, các tổ trong rừng nhanh chóng tắt lửa, ẩn nấp vào các hầm đã chuẩn bị sẵn, giữ im lặng tuyệt đối.

Không lâu sau, một toán lính địch tiến qua khu vực, nhưng do ánh sáng đã được che giấu và địa hình rừng tràm dày đặc, chúng không phát hiện được căn cứ hay các điểm liên lạc.

Sau khi nguy hiểm qua đi, ông Năm Lửa lại thắp đèn trở lại chế độ an toàn, tiếp tục giữ vai trò truyền tín hiệu cho cả khu vực.

Một cán bộ từng nói:
“Chỉ một ánh đèn thôi mà giữ được cả vùng rừng.”

Ông chỉ đáp:
“Đèn còn sáng thì người còn biết đường.”

Trong suốt những năm chiến tranh, ông Năm Lửa đã giữ vững nhiều tín hiệu liên lạc quan trọng tại Long An, góp phần đảm bảo sự phối hợp an toàn giữa các đơn vị trong vùng căn cứ.

Sau ngày hòa bình, chiếc đèn dầu không còn dùng cho liên lạc nữa, nhưng người dân vẫn nhớ về ông như một người đã giữ “ánh sáng dẫn đường” trong thời hoa lửa.

Câu chuyện của ông cho thấy:
Trong thời “hoa lửa”, đôi khi chỉ một ánh sáng nhỏ giữa rừng đêm cũng đủ giữ an toàn cho cả một hệ thống.

Và từ ngọn đèn dầu le lói ấy, “hoa lửa” vẫn được giữ vững – âm thầm, kiên định và không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn