Bài viết

Người giữ nhịp cầu

Ninh Bình28/04/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1973, khi cuộc kháng chiến vẫn còn nhiều gian khó, tại một làng quê nhỏ thuộc Hà Nam có chàng trai tên Tuấn vừa tròn hai mươi ba tuổi.

Tuấn sinh ra trong gia đình làm nghề mộc. Cha anh nổi tiếng trong vùng bởi đôi bàn tay khéo léo, còn mẹ quanh năm gắn bó với ruộng đồng. Từ nhỏ, Tuấn đã quen với tiếng cưa, tiếng đục và những buổi chiều theo cha sửa từng chiếc cầu tre nhỏ trong làng.

Anh thường nói:
— Sau này con muốn xây thật nhiều cây cầu để nối những bờ vui với nhau.

Nhưng chiến tranh đã khiến ước mơ giản dị ấy mang một ý nghĩa lớn lao hơn.

Khi đất nước cần, Tuấn tình nguyện nhập ngũ và được phân vào đơn vị công binh. Nhiệm vụ của anh là sửa chữa cầu đường, bảo đảm cho những chuyến xe tiếp viện ra tiền tuyến được thông suốt.

Những ngày ở tuyến lửa Trường Sơn, Tuấn cùng đồng đội sống giữa mưa bom và bùn đất. Ban ngày tránh máy bay địch, ban đêm lại lặng lẽ ra cầu sửa đường. Có những cây cầu vừa dựng xong đã bị đánh sập, nhưng không ai nản lòng.

Tuấn luôn là người xung phong đi đầu. Anh nói với đồng đội:
— Cầu có thể gãy, nhưng ý chí mình thì không được gãy.

Một đêm cuối đông, đơn vị nhận tin cây cầu lớn bắc qua con suối trọng yếu bị bom đánh hỏng nặng. Nếu không sửa kịp trước sáng, đoàn xe chở lương thực và đạn dược sẽ phải dừng lại.

Không chần chừ, Tuấn cùng tổ công binh lao ngay đến hiện trường. Dưới ánh đèn pin mờ nhạt, họ ngâm mình trong nước lạnh, khiêng từng thanh gỗ, từng tấm sắt để nối lại nhịp cầu.

Bom địch vẫn rền vang phía xa, nước suối lạnh buốt đến tê người, nhưng Tuấn vẫn kiên trì bám trụ. Anh động viên mọi người:
— Chỉ cần cây cầu đứng vững, hàng nghìn người phía trước sẽ có thêm hy vọng.

Gần sáng, cây cầu cuối cùng cũng hoàn thành. Đoàn xe nối đuôi nhau băng qua trong tiếng reo vui nghẹn ngào.

Nhưng ngay lúc ấy, một trận bom bất ngờ trút xuống. Để bảo vệ đồng đội, Tuấn lao ra cảnh báo mọi người và mãi mãi nằm lại bên cây cầu vừa được cứu sống.

Ngày hòa bình, nơi ấy đã có một cây cầu mới kiên cố hơn, nối liền hai bờ xanh ngát. Người dân dựng một tấm bia nhỏ ghi tên những người lính công binh đã hy sinh.

Mỗi khi đi qua, người ta vẫn nhắc đến Tuấn — người đã dành cả tuổi trẻ để giữ lấy những nhịp cầu của Tổ quốc.

Câu chuyện của anh là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng nhưng lớn lao của biết bao người lính trong thời hoa lửa — những con người đã lấy tuổi xuân mình để xây nên con đường của hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn